Trở lại   Chia Sẻ Cuộc Sống > CHIA SẺ > Những cuộc đời thực

Latest News
Nhà mình ai cũng lười đọc bài "nhiều chữ" nên nếu có bài dài mọi người post từ từ nhé!
Cách mới đưa ảnh lên diễn đàn xem tại đây

Trả lời
 
Ðiều Chỉnh Xếp Bài
Cũ 05/01/2009, 06:30 PM   #1
123go
Đã đạt cảnh giới
 
123go's Avatar
 
 
Tham gia ngày: Dec 2008
Bài gửi: 616
Đã cảm ơn: 24
Đã cảm ơn 30 Lần trên 28 Posts
Mặc định Chuyện khó tin nh­ưng có thật

Chuyện khó tin nh­ưng có thật

Đây là chuyện mình đọc trên báo AN NINH THẾ GIỚI CUỐI THÁNG
Báo này có một chuyên mục đăng những chuyện đời thật quanh ta nhưng lại khó tin từ chính nhân vật đó kể lại, mình rất thích những câu chuyện thật của đời con người, thấy đó là những bài học thực tế, là nhân quả sống động cho mình được nhìn vào hoc hỏi

và đây là câu chuyện kể thứ 86 (báo An Ninh Thế Giới cuối tháng số 88 ra tháng 11/2008)
trong chuyện này có một số đoạn mình lưu tâm: "Tôi chạy như điên dại trở về nhà. Tôi chạy trong một trạng thái trạng thái gần như vô cảm, không hiểu, không hình dung được chuyện gì đang xảy ra bởi tai ương phía trước quá lớn, quá đột ngột....."
bạn có ý kiến gì về việc chạy như vô thức ấy ??? và thực ra thì nó sẽ dẫn ta tới đâu??? có duyên phận thực ư ????


* * * * *


VỚI TÔI HẠNH PHÚC LÀ ĐIỀU CÓ THẬT



Kính thưa các anh chị ở quý báo!

Cách đây khá lâu, một lần tình cờ đọc trên quý báo, tôi đã đọc được một câu chuyện cuộc đời của một người phụ nữ ở miền biển Hải Phòng, chị quá xấu xí đến nỗi quá ba mươi tuổi rồi vẫn chưa từng có người yêu, không có ai dạm hỏi làm vợ…. Chính một lần vào mổ u bệnh viện, trước nguy cơ không thể sinh con sau khi mổ, chị đã tuyệt vọng muốn tìm đến cái chết. Có một chàng trai làm nghề biển đi nuôi mẹ ốm ở bệnh viện đã thương cảm cuộc đời chị mà yêu thương chị tha thiết rồi cưới chị về làm vợ. Mặc dù chị không những xấu mà còn lớn hơn anh đến gần chục tuổi, thế nhưng anh đã rất yêu chị và ông trời thương tình khi ban cho họ hai đứa con kháu khỉnh trong khi cơ hội sinh nở cửa chị cực kỳ khó khăn và hy hữu.

Tôi tự nghĩ, bên cạnh những mất mát buồn đau, hạnh phúc là thứ luôn có thật và hiện hữu. Hạnh phúc là thứ mà ông trời ban cho từng phận người. Hạnh phúc vẫn ở quanh đây thôi, ngay cả khi ta tưởng chừng ngã khụy trong những bi kịch đời mình. Tôi đã ngẫm nghĩ rất lâu khi viết tiếp câu chuyện hạnh phúc ấy bằng chính cuộc đời tôi, để những ai đang bất hạnh trên đời, xin mọi người hãy tin và chờ đợi. Hạnh phúc là cái có thật và luôn hiện hữu.

Tôi sinh ra bình thường như bao đứa trẻ an lành khác. Tôi là một cô bé hoàn thiện, xinh đẹp và thông minh. Nhưng số phận đã đem đến cho tôi những tai ương dữ dội. Mười hai tuổi, bố mẹ tôi ly hôn. Mẹ tôi đã đi ra nước ngoài theo tiếng gọi của tình yêu mới. Mười hai tuổi, tôi đã trở thành một cô bé câm lặng trong nỗi đau ê chề của một người đàn ông bị bỏ rơi, bị phụ bạc là cha tôi. Tôi vô cảm, chai lì trong sự hành hạ về tinh thần và thể xác cuả một người cha yếu đuối không vượt qua được mặc cảm thân phận. Cha tôi chìm trong rựợu, triền miên trong những cơn say. Cha bỏ bê công việc, suốt ngày quán xá nợ nần. Tôi một buổi đi học, một buổi đi tìm cha lúc say khướt ở một xó xỉnh nào đó, khi thì lê la tơi tả trên đường làng. Khu dân cư nơi tôi ở không ai không ném ánh mắt thương hại nhìn cha con tôi. Những ánh mắt thương hại và ghẻ lạnh. Tôi đã lớn lên trong một mặc cảm chua xót.


Năm tôi tròn 18 tuổi, một bất hạnh khủng khiếp lần nữa giáng xuống số phận. Trước ngày tôi chuẩn bị thi đại học thì cha tôi vì say rượu ngã xuống chiếc giếng cổ đầu làng và bị chết đuối. Tôi nhận tin dữ khi đang làm thủ tục ở trường.
Tôi chạy như điên dại trở về nhà. Tôi chạy trong một trạng thái trạng thái gần như vô cảm, không hiểu, không hình dung được chuyện gì đang xảy ra bởi tai ương phía trước quá lớn, quá đột ngột. Trong lúc hoảng tinh thần ấy, tai nạn khiếp đảm đã xảy ra. Tôi chạy qua đường tàu trong khi đoàn tàu đang lao tới ầm ầm. Tôi không nhìn thấy, không hề biết mặc cho người hai bên đường la lên, cố ngăn cản tôi lại. Tôi chạy trong vô thức, và đôi chân của tôi đã bị đoàn tàu cán lìa.

Rất lâu sau đó tôi nằm im lìm và bất động trên giường bệnh. Ngay cả khi vết thương bị cưa hai chân đã liền sẹo, sức khoẻ đã có thể hồi phục, tôi vẫn không nghĩ đến việc sẽ tiếp tục sống. Tôi suy sụp và trầm cảm nặng. Tôi gần như một người sống mà đã chết hoàn toàn về mặt ý thức trên giường bệnh, không đau khổ, không tuyệt vọng, không cảm xúc. Tôi muốn chết, muốn vĩnh viễn rời bỏ cuộc sống này. Mẹ tôi từ nước ngoài về thăm tôi. Tôi nhìn bà ấy như nhìn một người xa lạ. Sau lần duy nhất cho phép mẹ vào thăm, tôi từ chối không gặp mẹ, không liên hệ với mẹ. Mẹ tôi quay trở lại cuộc sống của bà ở nước ngoài sau khi đã cạn khô nước mắt vì sám hối trước tôi. Thứ duy nhất níu giữ tôi lại như một sợi dây mong manh neo giữ con thuyền sắp quật vào bão tố đấy là bà nội tôi. Bà đã ở bên cạnh tôi, chăm sóc cho tôi trong nỗi đau tột cùng. Vì bà mà tôi không thể dứt bỏ bà để ra đi vĩnh viễn.

Tôi không còn nhớ tôi đã sống như thế nào cho đến ngày tôi gặp một phép nhiệm màu. Ngày đó, một người con trai đã bước vào cuộc đời tôi vô cơn cớ. Ngày mà tôi không thể nào lý giải nổi, tại sao ông trời sau khi đã lấy đi của tôi tất cả lại mang đến cho tôi một báu vật. Anh không phải là người sinh ra ở quê tôi. Sau này khi đã cởi mở lòng mình với anh, tôi mới biết anh chính là người có mặt trên chuyến tàu định mệnh đã nghiền nát đôi chân xinh đẹp của tôi. Hôm đó anh lên Hà Nội chuẩn bị cho kỳ thi đại học. Ngồi bên cửa sổ toa tàu, anh chứng kiến từ đấu chí cuối cảnh tôi như một chú chim tuyệt vọng lao về phía trước. Anh đã la lên hốt hoảng khi nhìn thấy tôi bay vào gầm tàu, gương mặt chết sững, miệng mấp máy gọi cha ơi. Tôi cũng không hề biết hôm ấy, anh đã xuống tàu, đã cùng với mọi người gọi xe ôm đưa tôi đến cấp cứu ở bệnh viện. Chính anh, một người xa lạ đã chạm vào một cuộc đời bất hạnh của tôi từ những ký ức đầu tiên ấy. Và sau 1 năm tu nghiệp ở nước ngoài, lần đầu tiên về nước anh đã về tận miền quê nơi tôi ở để tìm tôi.


Anh đã khóc khi nhìn thấy tôi sống mà như đã chết. Lần ấy đến thăm tôi, anh đã ở lại bên tôi một tuần. Anh đã vực tôi trở dậy với cuộc sống, mặc cho tôi phản kháng quyết liệt. Một tuần liền, anh kiên trì trò chuyện và thuyết phục tôi vui sống và học tập trở lại. Anh nói với tôi, em không thể trở thành người tàn phế, như thế là quá hèn. Tôi đã im lặng, đã chối từ, nhưng khi anh trở về nhà, tôi biết tôi đã sống lại một cuộc sống khác. Lúc này tôi đã tạm quên đi cái chết trong một vài khoảnh khắc. Một vài khoảnh khắc nhỏ, tôi không chìm trong cảm giác u ám vô vị, tôi nghĩ đến anh. Anh mang cho tôi những cuốn sách dịch về những câu chuyện đời có thật trên thế giới. Những câu chuyện cảm động về những tấm gương vượt qua số phận. Tôi đã đọc những câu chuyện ấy trong những ngày u ám nhất của cuộc đời mình, đã ném nó vào góc nhà, xé bỏ nó trong nước mắt, và rồi lại tìm nhặt nó lên, ghép những trang sách rách nát lại để đọc. Tôi đã khóc rất nhiều, rất nhiều và luôn luôn muốn chết. Sau lần gặp đó, anh trở lại nước Anh để tiếp tục học. Anh luôn viết thư động viên tôi vượt qua hoàn cảnh để sống có ích cho xã hội. Anh đã kiên trì vực tôi dậy, trao cho tôi tình yêu cuộc sống. Tôi đã gạt bỏ ý định kết thúc cuộc sống của mình. Tôi đã tự học và thi vào trường cao đẳng sư phạm nơi phố huyện. Tôi đã kiên trì học tập trong 3 năm liền và tốt nghiệp xuất sắc. Tôi được về dạy học ở trường dành cho trẻ em khuyết tật ở tỉnh nhà.

Ngày tôi về nhận công tác cũng là lúc anh lấy xong bằng thạc sỹ kinh tế ở Anh. Trở về nước, anh đã một mạch về quê tìm tôi. Anh ngỏ lời yêu tôi và xin được cưới tôi làm vợ. Anh nói số phận của anh đã thuộc về tôi kể từ ngày anh nhìn thấy tôi như một con chim nhỏ tuyệt vọng lao về phía trước. Tôi đã khóc rất nhiều, và thêm một lần nữa tôi thấy mình rơi vào tuyệt vọng và đau khổ. Tôi không thể không rung động trước sự chân thành của anh. Tôi không thể không yêu anh, mơ tưởng tới anh từng giờ từng phút kể từ khi anh đến tìm tôi. Anh đẹp trai, trẻ trung và quá hoàn hảo. Anh là niềm mơ ước, nỗi khát khao của bao nhiêu người con gái khác. Anh đâu thể sinh ra để dành cho đứa con gái khiếm khuyết và bất hạnh như tôi. Tôi bàng hoàng trước lời cầu hôn của anh và tôi đã chạy trốn. Tôi, người con gái tật nguyền, suốt ngày đi lại bằng xe lăn, chân giả, sao có thể làm vợ một người con trai hoàn hảo như anh.
....
__________________
Nến bạn không chấp nhận việc tùy ý đón nhận cuộc sống, mà chỉ chọn cuộc sống TỐT NHẤT trong số đó, bạn sẽ có cơ may giành được nó

Sưu tầm từ S. Mohan (17/01/2006)
123go đã thoát   Trả Lời Với Trích Dẫn
Cũ 05/01/2009, 06:33 PM   #2
123go
Đã đạt cảnh giới
 
123go's Avatar
 
 
Tham gia ngày: Dec 2008
Bài gửi: 616
Đã cảm ơn: 24
Đã cảm ơn 30 Lần trên 28 Posts
Mặc định Re: Chuyện khó tin nh­ưng có thật

__________________
Nến bạn không chấp nhận việc tùy ý đón nhận cuộc sống, mà chỉ chọn cuộc sống TỐT NHẤT trong số đó, bạn sẽ có cơ may giành được nó

Sưu tầm từ S. Mohan (17/01/2006)
123go đã thoát   Trả Lời Với Trích Dẫn
Cũ 07/01/2009, 02:15 PM   #3
123go
Đã đạt cảnh giới
 
123go's Avatar
 
 
Tham gia ngày: Dec 2008
Bài gửi: 616
Đã cảm ơn: 24
Đã cảm ơn 30 Lần trên 28 Posts
Mặc định Re: Chuyện khó tin nh­ưng có thật

Tôi đã trốn chạy anh, trốn chạy mối tình lớn nhất của đời mình bằng cách gật đầu một lời cầu hôn khác. Tôi đồng ý đi đến hôn nhân với người đàn ông cũng bị cụt hai chân trong một tai nạn lao động. Anh là giáo viên dạy nghề mộc ở cùng trường.
Tôi không nói cho anh biết chuyện tôi sẽ làm đám cưới trong nay mai. Cuối tuần nào anh cũng vượt mấy chục cây số đi ôtô về quê thăm tôi. Lần ấy, anh biết chuyện tôi có ý định đi lấy chồng, lấy một người đàn ông tật nguyền khác.
Không thể tượng tưởng được anh đã làm tất cả để bảo vệ tình yêu của mình. Anh đã ôm chặt lấy tôi, đã cầu xin tôi suy nghĩ lại. Anh nói rằng tôi không yêu cái người tôi định lấy làm chồng, và anh đã đến gặp chồng sắp cưới của tôi để nói chuyện sòng phẳng về tôi. Anh không biết rằng sau những mất mát, bất hạnh và nếm trải, tôi biết tôi cần điều gì, tôi cần phải làm gì để được bình yên. Nhưng tôi đã không thể làm theo ý tôi được vì anh là người đàn ông quá tuyệt vời. Anh biết cách giành lấy người anh yêu, giành lấy hạnh phúc mà không để tuột mất.

Tôi đã mặc nhiên cho cổ tích đậu xuống cuộc đời mình, mặc nhiên hưởng những phép nhiệm mầu. Sau này khi cưới nhau xong rồi, tôi mới biết bố mẹ anh vì phản đối cuộc hôn nhân của anh mà từ mặt anh. Đám cưới của chúng tôi, bố mẹ anh không có mặt. Nhưng điều đó không làm cản trở anh đi đến hạnh phúc với tôi. Cuộc đời tôi là cả một câu chuyện cổ tích, mà phần đẹp đẽ nhất, có hậu nhất là do anh viết nên. Sau đám cưới, anh đưa tôi ra nước ngoài sinh sống trong thời gian anh tu nghiệp lấy bằng tiến sỹ. Lấy bằng xong, anh tiếp tục làm việc ở nước ngoài. Tôi sinh cho anh hai cô con gái xinh đẹp. Chúng tôi đã có một cuộc hôn nhân hơn cả hạnh phúc. Hai con gái tôi lớn lên ở nước ngoài. Ngày các con tôi vào đại học và đã tự lập đựoc cuộc sống phía trước, tôi và anh quyết định trở về quê hương sinh sống. Nhưng cuộc đời luôn trớ trêu, số phận luôn trớ trêu khi một lần nữa thử thách lòng kiên nhẫn của tôi. Trên chuyến bay trở về việt Nam, một cơn đột quỵ đã mang anh đi khỏi cuộc sống này, mang anh đi khỏi cuộc đời tôi khi anh mới 43 tuổi. Tôi tưởng như mình lại chết thêm lần nữa.
Giờ đây cuộc sống của tôi bình yên và lặng lẽ. Tôi trở lại nước ngoài để cố quên đi những kỷ niệm đau buồn, để giữ những ký ức về anh luôn xanh mãi trong ngôi nhà hạnh phúc của tôi. Dù anh không còn nữa, nhưng tôi đã rất hạnh phúc. Tôi đã hàm ơn số phận đã mang anh đến cho tôi như mang một phép nhiệm màu. Dù tôi và anh chỉ được sống bên nhau hạnh phúc 20 năm, nhưng tôi nghĩ, 20 năm là khoảng thời gian quá dài cho một hạnh phúc vĩnh cửu. Tôi không buồn đau vì mất anh. Trái lại tôi nhớ anh nhiều hơn, sống có ý nghĩa hơn bên các con, và không lúc nào tôi không nhớ đến anh với những cảm giác hạnh phúc quá dịu ngọt. Hạnh phúc thường rất ngắn ngủi nhưng với tôi, hạnh phúc mà anh mang đến cho tôi kéo dài trong suốt cả cuộc đời.
__________________
Nến bạn không chấp nhận việc tùy ý đón nhận cuộc sống, mà chỉ chọn cuộc sống TỐT NHẤT trong số đó, bạn sẽ có cơ may giành được nó

Sưu tầm từ S. Mohan (17/01/2006)
123go đã thoát   Trả Lời Với Trích Dẫn
Cũ 16/02/2009, 08:56 PM   #4
123go
Đã đạt cảnh giới
 
123go's Avatar
 
 
Tham gia ngày: Dec 2008
Bài gửi: 616
Đã cảm ơn: 24
Đã cảm ơn 30 Lần trên 28 Posts
Mặc định Re: Chuyện khó tin nh­ưng có thật

Báo An Ninh TG gửi thư trả lời cô Phạm Thị Ân Thương

Cô Ân Thương kính mến!

Đọc hết bức thư của cô, chúng tôi rưng rưng xúc động. Cảm ơn cô đã mang đến cho chuyên mục "Chuyện khó tin nhưng có thật" một câu chuyện thật đẹp và nồng ấm tình người. Cô đã nói đúng, hạnh phúc là thứ luôn có thật và hiện hữu bên cạnh ta. Điều quan trọng là ta có đủ tinh tế để nhận biết hạnh phúc, đủ thông minh để giữ gìn hạnh phúc ở lại, và đủ rộng lượng để đón nhận tất cả những yêu thương được mất thua thiệt trong cuộc đời. Cuộc đời cô cũng là một bài học cho tất cả những ai đang bối rối tìm cho mình một niềm tin để sống. Ngay cả lúc ta tuyệt vọng nhất, khốn khổ nhất, ta không được quyền đánh mất niềm tin. Cô đã có một người đàn ông tuyệt vời, người tình, người chồng mà bất kỳ ai cũng phải nghiêng mình kính nể. Phải chăng, để xoa dịu mọi nỗi bất hạnh ập đến một cách quá nghiệt ngã nhất, ông trời đã công bằng khi ban cho cô một phép nhiệm mầu từ người chồng của cô. Chúng tôi cũng rất mừng cô đã trưởng thành và hoàn thiện mình cùng năm tháng để vững vàng trước mọi biến cố được mất ở đời. Một tai nạn đã mang chồng cô ra đi mãi mãi giữa lúc cuộc hôn nhân của 2 người đang độ viên mãn. Thay vì tuyệt vọng, cô đã gượng lên để sống, để yêu thương và để giữ gìn những ký ức tình yêu. Một lần nữa xin được cảm ơn cô vì đã mang đến cho chuyên mục một câu chuyện ấm áp tình người.

Báo ANTG cuối tháng 11/2008
__________________
Nến bạn không chấp nhận việc tùy ý đón nhận cuộc sống, mà chỉ chọn cuộc sống TỐT NHẤT trong số đó, bạn sẽ có cơ may giành được nó

Sưu tầm từ S. Mohan (17/01/2006)
123go đã thoát   Trả Lời Với Trích Dẫn
Cũ 03/03/2009, 10:24 AM   #5
Sâu
Ma cũ
 
Sâu's Avatar
 
 
Tham gia ngày: Dec 2008
Bài gửi: 61
Đã cảm ơn: 0
Đã cảm ơn 7 Lần trên 7 Posts
Mặc định Re: Chuyện khó tin nh­ưng có thật

Có phải chuyện cổ tích kết thúc có hậu? Có phải tất cả đều là 1 chuyện cổ tích? vẫn hoang mang!
__________________
Chân lý chỉ có một!
Sâu đã thoát   Trả Lời Với Trích Dẫn
Cũ 03/03/2009, 10:45 AM   #6
123go
Đã đạt cảnh giới
 
123go's Avatar
 
 
Tham gia ngày: Dec 2008
Bài gửi: 616
Đã cảm ơn: 24
Đã cảm ơn 30 Lần trên 28 Posts
Mặc định Re: Chuyện khó tin nh­ưng có thật

hihi, hoang mang ư, vậy đọc thêm bài này nữa cho hoang mang trọn bộ nhé

tại topic: Những lời huyền ký về thời Mạt Pháp

....Hội Long Hoa kỳ ba này cũng là Hội Điểm đạo lần ba trên Trái Đất chúng ta, là cuộc Điểm đạo vĩ đại và quan trọng nhất mà tất cả các chư Phật, Tiên, Thánh, Thần và những người tiến hóa đủ tiêu chuẩn đạo đức đều phải tham dự.
....
Sau cuộc biến động dữ dội lần này, Trái Đất trở lại yên bình, thời tiết trở nên điều hòa mát dịu, không khí trở nên trong lành, nhân loại còn lại là những tân dân hiền lương đạo đức với dung mạo tốt đẹp, mạnh khỏe, sống lâu, tạo lập một xã hội Đại Đồng Thế Giới, cùng vui sống trong hòa bình, trong tình bác ái và công bằng. Các chư Phật, Tiên, Thánh, Thần sẽ giáng xuống cõi Trần và công khai cho mọi người biết, tiếp tục hướng dẫn nhân loại tu hành tiến hóa cao hơn nữa.

đọc chi tiết tại:
http://chiasecuocsong.info/showthread.php?p=2615#post2615

tức là những người bước ra từ chuyện cổ tích hơi bị nhiều đóa
__________________
Nến bạn không chấp nhận việc tùy ý đón nhận cuộc sống, mà chỉ chọn cuộc sống TỐT NHẤT trong số đó, bạn sẽ có cơ may giành được nó

Sưu tầm từ S. Mohan (17/01/2006)

thay đổi nội dung bởi: 123go, 10/12/2009 lúc 12:28 PM
123go đã thoát   Trả Lời Với Trích Dẫn
Cũ 05/03/2009, 09:49 AM   #7
suckhoe
Đã đạt cảnh giới
 
suckhoe's Avatar
 
 
Tham gia ngày: Jan 2009
Bài gửi: 715
Đã cảm ơn: 71
Đã cảm ơn 22 Lần trên 19 Posts
Mặc định Re: Chuyện khó tin nh­ưng có thật

Trích:
Nguyên văn bởi Sâu
Có phải chuyện cổ tích kết thúc có hậu? Có phải tất cả đều là 1 chuyện cổ tích? vẫn hoang mang!
vậy 123 ta đọc lại chuyện cổ tích nhé, để tìm xem tại sao lại có những chuyện như cổ tích thế!
Nó là chuyện tưởng tượng kể cho mơ mộng cho vui hay thực ra nó còn có ý nghĩa gì nữa. Các cụ từ thủa xa xưa đã lưu lại những câu truyện cổ tích để nhắn nhủ với con cái đời sau điều gì?

Truyện cổ tích có phải là cổ tích không hay nó vốn là sự thật trong tầm tay mà ta không biết...

đường link về những truyện cổ tích cần suy ngẫm: http://chiasecuocsong.info/showthread.php?t=174
__________________
Cuộc sống là 1 chuỗi sự lựa chọn, hãy lựa chọn cách dễ dàng & hạnh phúc nhất !

thay đổi nội dung bởi: suckhoe, 10/12/2009 lúc 12:32 PM
suckhoe đã thoát   Trả Lời Với Trích Dẫn
Cũ 22/05/2009, 10:50 AM   #8
suckhoe
Đã đạt cảnh giới
 
suckhoe's Avatar
 
 
Tham gia ngày: Jan 2009
Bài gửi: 715
Đã cảm ơn: 71
Đã cảm ơn 22 Lần trên 19 Posts
Mặc định

Con đường phía trước


Đã lâu lắm rồi, có một vị hiền triết sống trên đỉnh ngọn núi cao. Dân làng dưới chân núi mỗi khi gặp khó khăn thường tìm đến vị hiền triết để xin lời khuyên. Ngày nọ, một chàng trai được xem là khá thành đạt, đang băn khoăn cho chặng đường sắp tới của mình, quyết định lên núi gặp vị hiền triết.

- Điều gì có thể giúp con thành một người thực sự vĩ đại? – Chàng trai hỏi
Vị hiền triết nhìn thẳng vào mắt anh và hỏi:
- Có chắc là ngươi muốn biết điều đó không?
- Vâng! Cháu thực sự rất muốn biết – Chàng trai quả quyết trả lời.
- Được! – Vị hiền triết đáp – Ngươi hãy tự tìm cho mình câu trả lời qua câu chuyện ta kể sau đây:

“Thuở xưa, có một chàng thanh niên ở đất nước Hy Lạp mắc bệnh hiểm nghèo. Biết mình không còn sống được bao lâu nữa, anh xung phong gia nhập quân đội lúc đó đang bước vào trận chiến khốc liệt với kẻ thù. Với hy vọng được hy sinh anh dũng trên chiến trường, anh ta đã chiến đấu hết mình, không ngại phơi mình trước làn tên mũi đạn của kẻ thù và không mảy may lo cho mạng sống của mình. Cuối cùng, khi kẻ thù bị đánh bại, anh ta vẫn còn sống! Vô cùng cảm phục trước sự dũng cảm, can trường của người lính nọ đã góp phần không nhỏ tạo nên chiến thắng ấy, vị tướng quyết định thăng chức và trao tặng cho anh huân chương danh dự cao quý nhất cho lòng dũng cảm.
Song, đến ngày trao huân chương, anh ta trông rất u buồn. Ngạc nhiên, vị tướng hỏi lý do và được biết về căn bệnh nguy hiểm mà anh ta đang phải gánh chịu. Làm sao ông lại có thể để cho người lính dũng cảm của mình phải chết! Vị tướng đã cho tìm vị lương y giỏi nhất nước về trị bệnh cho anh ta. Căn bệnh chết người cuối cùng đã được chữa khỏi.
Nhưng, từ đó trở đi người ta thấy người lính can-trường-một-thời đã không còn xuất hiện nơi tuyến đầu vất vả hiểm nguy nữa! Anh luôn tìm cách né tránh mọi khó khăn và cố gắng bằng mọi cách để bảo vệ mạng sống của mình thay vì đương đầu với thử thách.
Về sau có dịp gặp lại, vị tướng đã nói với người lính nọ một câu: “Giờ đây, anh mới thực sự là chết hẳn rồi!”.

- First News Theo Wisdom of All Times
suckhoe đã thoát   Trả Lời Với Trích Dẫn
Cũ 04/06/2009, 03:29 AM   #9
suckhoe
Đã đạt cảnh giới
 
suckhoe's Avatar
 
 
Tham gia ngày: Jan 2009
Bài gửi: 715
Đã cảm ơn: 71
Đã cảm ơn 22 Lần trên 19 Posts
Mặc định

Sám hối của người chồng âm mưu giết vợ

"Trong một đêm tối, tôi lẻn về nhà để thực hiện âm mưu giết chết vợ mình. Như một kẻ bị ma làm, tôi sống nhiều năm với tâm hồn tội lỗi", người đàn ông 81 tuổi, sống ở Yên Phong, Bắc Giang kể lại.


Ảnh: CAND

Năm nay tôi đã ngoài 80 tuổi. Sống đến tuổi này thì Diêm vương đến lúc nào bảo tôi đi tôi cũng chẳng còn sợ hãi gì nữa. Cho nên, có điều gì còn giày vò, còn ân hận trong lòng thì cũng nên nói ra để khi nhắm mắt linh hồn được siêu thoát. Vợ tôi đã mất lâu lắm rồi. Tôi kể chuyện này để may ra khi gặp bà ấy dưới suối vàng cho mình đỡ hổ nhục.


Tôi sinh ra và lớn lên ở một làng quê nghèo. Sau ngày hòa bình lập lại, tôi xin vào làm ở một xí nghiệp xây dựng cầu đường. Bố mẹ tôi chỉ có mình tôi là con trai nên các cụ nhà tôi giục tôi lấy vợ từ năm tôi 18 tuổi.
Dì tôi làm mối cho tôi một cô gái ở cuối làng. Cô ấy không đẹp nhưng khỏe mạnh và chăm chỉ. Gần hai năm sau, chúng tôi có một đứa con gái. Quả thực tôi hơi buồn. Tôi mong vợ tôi sinh con trai vì các cụ nhà tôi cố gắng mãi mà cũng chỉ sinh được mình tôi là con trai. Đứa con thứ hai của chúng tôi cũng lại là con gái. Đến lúc đó, tôi bắt đầu thấy chán vợ. Thời gian về thăm cha mẹ, vợ con của tôi càng ngày càng ít đi.
Sau 5 năm lấy nhau, vợ tôi già đi một cách nhanh chóng. Mỗi lần về quê, nhìn cha mẹ ốm đau, các con còn thơ dại và người vợ già đã tàn phai nhan sắc vì lam lũ, tôi thấy buồn bã và chán nản vô cùng.


Cũng trong thời gian đó, một cô gái cùng xí nghiệp xây dựng cầu đường trẻ trung và xinh đẹp yêu tôi. Tôi lao vào mối tình đó mà chẳng còn biết giời đất gì. Cô gái ấy luôn luôn giục tôi phải bỏ vợ để cưới cô ấy. Nhiều lần, tôi về quê để nói thẳng với cha mẹ tôi và vợ tôi chuyện ly hôn. Nhưng về đến quê, tôi lại không thể nói được.
Nhưng khi trở về xí nghiệp, cô người yêu lại giày vò và ép tôi cưới. Cô ấy nói với tôi nếu tôi không bỏ vợ cưới cô thì cô sẽ báo cáo với cơ quan là tôi đã lừa dối cô ấy. Quả thực lúc đó, tôi vô cùng hoang mang mà không biết giải quyết như thế nào.


Nhưng rồi tôi cũng nói ý định bỏ vợ của tôi cho cha mẹ tôi nghe. Cha tôi đã mắng tôi thậm tệ và mẹ tôi đã khóc. Bà kể công vợ tôi đối với gia đình nhà tôi trong những năm tôi vắng nhà... Nhưng cứ hình dung đến một người vợ già, héo hon, rồi đến ước mơ có một đứa con trai và sức ép thậm chí dọa dẫm của cô người yêu làm tôi hoàn toàn rối trí và đi đến quyết định tàn ác: Giết vợ.


Lúc đầu, tôi hoảng sợ với quyết định đó. Nhưng như là bị ma ám, càng ngày tôi càng quyết tâm thực hiện ý đồ độc ác đó. Có một lần về quê, buổi tối tôi và vợ tôi đến thăm nhà vợ, tôi có ý định rủ vợ tôi ra bờ sông tâm sự để dìm chết vợ mình. Nhưng ngay sau đó, tôi bình tĩnh và nghĩ nếu dìm chết vợ ở sông thì sớm hay muộn tôi cũng bị phát hiện.
Ý đồ giết vợ sau đó ít tháng bị gián đoạn vì bố tôi mất. Phải đến ngày giỗ đầu bố tôi thì tôi mới lại chuẩn bị kế hoạch để giết vợ. Tôi dự định gọi vợ tôi dậy lúc canh hai, canh ba gì đó để ra chiếc giếng khơi góc vườn kéo nước chuẩn bị cho việc làm cỗ giỗ khi mọi người thức dậy. Tôi sẽ bóp cổ vợ tôi cho ngạt thở rồi đẩy vợ tôi xuống giếng. Sau đó, cứ lặng lẽ vào nhà ngủ cho tới sáng. Khi phát hiện vợ tôi chết dưới giếng thì chắc chắn mọi người nghĩ đó là một tai nạn.
Hôm ấy, khoảng 3h sáng tôi đánh thức vợ tôi dậy và bảo ra giếng kéo cho mấy gàu nước. Vợ tôi nghe vậy thì theo tôi ra chiếc giếng góc vườn. Cảnh vật lúc đó tĩnh lặng vì mọi người đang ngủ say. Khi vợ tôi kéo được gàu nước thứ ba, tôi quyết định bước đến gần vợ tôi để thực hiện hành động ác độc thì có tiếng người hỏi. Hóa ra, cô em gái tôi lấy chồng ở tận Lào Cai về giỗ bố khó ngủ nghe tiếng động thì ra vườn. Tôi vội lắp bắp nói là hai vợ chồng tôi đang kéo nước giếng đổ vào bể để mai lấy nước làm cỗ.
Giỗ bố xong, tôi không còn đủ sức để nghĩ đến chuyện giết vợ nữa. Tôi trở về xí nghiệp để chờ thời cơ. Phải gần một năm sau tôi mới trở về quê để thực hiện âm mưu của mình. Đến bây giờ, tôi không hiểu sao tôi lại kiên quyết giết một người đàn bà đã sống âm thầm vì gia đình tôi đến thế. Chẳng lẽ lúc đó tôi lại dã man đến như thế ư?



Lần cuối cùng tôi quyết định thực hiện âm mưu giết vợ có vẻ tinh vi hơn. Tôi sẽ tìm cách về quê để không cho ai biết. Đợi đến đêm lẻn về nhà giết vợ rồi lại trở về xí nghiệp. Như thế, công an khó mà tìm ra thủ phạm.
Khoảng 8h tối thì tôi về đến làng. Đi tắt qua bờ đầm về nhà, tôi lẻn vào vườn và ngồi náu mình sau những khóm chuối. Khoảng 10 giờ đêm, tôi tiến sát vào nhà. Tôi áp tai vào cửa sổ nghe ngóng.
Khi đợi thời cơ lẻn vào giết chết vợ mình, tôi nghe mẹ nói chuyện với vợ tôi. Tôi nghe mẹ tôi khóc và van xin con dâu hãy cho mẹ tôi chết. Bà bảo đau đớn (bị ung thư) và thương con dâu quá. Mẹ tôi muốn chết để người con dâu hiếu thảo của bà bớt khổ đau, vất vả. Bà vừa khóc vừa nói rằng sinh được một con trai và bốn con gái nhưng người đã lam lũ cả cuộc đời để nuôi nấng, chăm sóc và an ủi bố mẹ tôi lại là người con dâu. Mẹ tôi bảo đội ơn con dâu.


Lúc đó, lòng tôi bàng hoàng và đau đớn vô cùng. Lúc đó tôi mới nhận ra tôi là một đứa con bạc bẽo và độc ác. Lúc đó, chân tay tôi tự dưng bủn rủn đứng không vững nữa. Tôi ngồi quỵ xuống và bịt miệng khóc. Tôi sợ mẹ tôi và vợ tôi phát hiện tôi, phát hiện ra cái con người ác độc và xấu xa trong tôi.


Tôi không dám bước vào ngôi nhà đêm ấy. Tôi vội vã rời làng ra đi trong đêm. Tôi trở về xí nghiệp và tuyên bố không còn yêu cô gái kia nữa.
Sau khi biết không thể nào thay đổi được tôi, cô ta viết đơn cho lãnh đạo xí nghiệp tố cáo tôi đã lừa cô để ăn nằm mấy năm trời và lấy hết tiền bạc của cô ta. Ăn ở với cô ta thì có nhưng tôi là không lấy của cô ta một hào. Tôi hoàn toàn nhận lỗi trước xí nghiệp và xin nghỉ công tác.


Tôi quyết định về quê để chăm sóc mẹ tôi và để trả ơn vợ tôi như một sự sám hối âm thầm. Sau hơn hai tháng tôi về quê thì mẹ tôi qua đời. Rồi chỉ 4 năm sau vợ tôi cũng mất. Cả làng tôi không thể hiểu được vì sao lại có một người đàn ông khóc vợ thảm thiết đến như thế. Trong suốt ba năm đầu vợ tôi mất, hầu như ngày nào tôi cũng ra thăm mộ bà ấy. Tôi ngồi trước mộ bà ấy và cầu xin bà ấy hãy tha tội cho tôi.
Giờ thì tôi cũng sắp về với bà ấy rồi. Tôi muốn gặp lại vợ tôi để thú tội, để được yêu vợ tôi với tất cả tình yêu tôi có cho dù tôi có bị Diêm Vương xử phạt vì những tội lỗi của tôi khi sống trên dương thế. Cha mẹ tôi có thể tha tội cho tôi. Nhưng bà ấy có tha tội cho tôi không?


Ghi theo lời kể của nhân vật 81 tuổi, sống ở Yên Phong, Bắc Giang.
(Theo Công An Nhân Dân)
st từ http://vnexpress.net/GL/Phap-luat/2009/05/3BA0F977/
suckhoe đã thoát   Trả Lời Với Trích Dẫn
Cũ 06/06/2009, 08:40 AM   #10
tivi
Cao thủ
 
tivi's Avatar
 
 
Tham gia ngày: Dec 2008
Bài gửi: 146
Đã cảm ơn: 2
Đã cảm ơn 20 Lần trên 16 Posts
Mặc định

Tác giả Cố Mạn người gốc Trung Quốc cũng có một truyện tương tự mang tên "Đợi chờ", tên tiếng Anh là "Waiting"
Kết thúc truyện có khác câu chuyện trên một chút nhưng cũng có những nét tương đồng
Truyện kể về một ông làm việc ở thành phố có vợ ở quê
Ông yêu một cô đồng nghiệp và muốn bỏ vợ để lấy cô này
19 năm ròng ông mỗi năm ông nghỉ phép mười mấy ngày chỉ với một mục đích duy nhất là về quê thuyết phục vợ bỏ, nhưng không thành
Và theo luật Trung Quốc thời đó, nếu 2 người sống ly thân 20 năm thì ông có thể đơn phương bỏ vợ
Sau 20 năm chờ đợi thì "ước nguyện" BỎ ĐƯỢC VỢ của ông cũng đã thành

Cuộc sống với người vợ mới như thế nào? Những day dứt trong lòng người chồng ra sao? Người vợ cũ đã thay đổi như thế nào? Ý nghĩa thực sự của từ "ĐỢI CHỜ"? Ai mới là người thực sự phải chờ đợi?
Mời các bạn tìm đọc tiểu thuyết "ĐỢI CHỜ" của nhà văn Cố Mạn hiện có bán tại các hiệu sách trên toàn quốc

P.S: Tivi có truyện này có thể cho mượn, nhưng phải chờ về quê mang lên đã
__________________
The world is not enough

thay đổi nội dung bởi: tivi, 06/06/2009 lúc 08:45 AM
tivi đã thoát   Trả Lời Với Trích Dẫn
Trả lời

Ðiều Chỉnh
Xếp Bài

Quyền viết bài
Bạn không thể gửi chủ đề mới
Bạn không thể gửi trả lời
Bạn không thể gửi file đính kèm
Bạn không thể sửa bài viết của mình

BB code is Mở
Mặt cười đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Tắt
Chuyển đến

Chủ đề giống nhau
Chủ đề Người khởi xướng chủ đề Diễn đàn Trả lời Bài mới gửi
Vô đề nhanhmaibensuoi Về luyện tập 14 08/09/2014 05:35 PM
Kitchen -Cái Bếp -Tác giả: Banana Yoshimoto :x:x:x 123go Sách, báo... 20 10/10/2012 02:38 AM
Tự truyện PHƯỢNG HOÀNG ?! 123go Những cuộc đời thực 37 14/08/2010 02:59 PM
Chuyển Pháp Luân nhanhmaibensuoi Tài liệu học tập 60 09/04/2010 05:34 AM
CHÚ ĐẠI BI -Phần kinh văn và chú giải 123go Tài liệu học tập 7 06/07/2009 05:17 PM



Múi giờ GMT. Hiện tại là 09:05 PM


Powered by: vBulletin v3.7.5 Copyright ©2000-2014, Jelsoft Enterprises Ltd.