Trích:
Nguyên văn bởi Lê Duyên Sinh
Tưởng rằng bền, ngỡ rằng lâu
Lửa giầu sang đốt cháy cầu tơ duyên.
Mong chi chắp lại cho liền?
Chín mươi oan khổ đầy lên xứ lòng.
Lều tranh tất cả than hồng
Một trang gió lạnh, mấy dòng thơ mưa
Hỏi rằng tôi đã quên chưa
Tôi còn nhớ lắm và thưa: rất buồn!
|
Tưởng rằng bền, ngỡ rằng lâu
Ngỡ đâu gặp lại sẽ cùng đi chung
Ai ngờ một thoáng đi hoang
Bơ vơ lạc lõng tới trời nào ai

Bao nhiêu kiếp đã luân hồi
Bao nhiêu duyên nợ đã mang thêm vào
Bao nhiêu chua chát đã từng
Để nay ngấm rõ vẫn nguyên bóng hình
Hỏi lòng tôi đã quên chưa
Tôi còn nhớ lắm và thưa: rất buồn!
Dừng chân trước bến nước xưa
Tần ngần gặng hỏi: Người xưa có về?