Latest News |
|
Nhà mình ai cũng lười đọc bài "nhiều chữ" nên nếu có bài dài mọi người post từ từ nhé!
Cách mới đưa ảnh lên diễn đàn xem tại đây |
22/03/2010, 07:45 AM
|
#1
|
|
Cao thủ
Tham gia ngày: Dec 2009
Bài gửi: 104
Đã cảm ơn: 5
Đã cảm ơn 0 Lần trên 0 Posts
|
Đêm kinh hoàng của 2 cậu bé song sinh
Đêm kinh hoàng của 2 cậu bé song sinh
Giao dich thân cận với người mình không nắm được tông tích dễ gây nên hậu quả tai hại, vì họ nghĩ nếu có chuyện gì xảy ra mình sẽ không tìm được họ nên họ dễ sống không có trách nhiệm với việc họ gây ra và bỏ trốn...
Nên đăng bài này lên để bà con chú ý:
Đêm kinh hoàng của 2 cậu bé song sinh
Mặc cho bé Hà, 9 tuổi khóc lóc, gã thanh niên vẫn lấy dây dù siết cổ em. 'Mẹ ơi, cho em Hà cái chăn. Em lạnh lắm', đêm đó, giấc ngủ chập chờn, đứa em song sinh của Hà hoảng loạn thét lên trong cơn ác mộng.
Thời buổi làm ăn khó khăn nhưng Công ty Thủ công mỹ nghệ lâm sản (phường Tam Phú, quận Thủ Đức, TP HCM) của anh Thái như được “trời thương” nên luôn đông khách đến giao dịch.
Một buổi sáng giữa năm 2007, xuất hiện trước phòng giám đốc là một thanh niên trắng trẻo với gương mặt xương và cặp kính trắng. Nhìn bộ dạng thư sinh, vị giám đốc cảm thấy ái ngại khi biết anh ta chỉ muốn xin một chân bốc vác tại công ty mình. Nhưng vì đang cần người nên anh Thái cũng gật đầu mà không cần bất cứ giấy tờ gì ngoài cái tên Tố người này vừa xưng.
 Người bác không thể ngờ được, gã làm công này lại gây ra tai họa cho cháu mình.
Để tiện việc đi lại, Tố thuê một căn phòng gần cửa hàng và cũng gần nhà anh Dương (em ruột anh Thái) để ở. Từ đây, mối quan hệ giữa người thanh niên xa xứ với hai cậu bé song sinh Hà và Đức (9 tuổi, con anh Dương) càng trở nên thân thiết, gắn bó. Dù lương công nhân không đủ chi tiêu nhưng thỉnh thoảng Tố cũng dúi cho các cậu nhỏ vài ngàn đồng chơi điện tử.
Đầu tháng 12/2007, Tố nhận được thiệp mời cưới của đứa bạn thân. Xa quê đã 8 tháng, anh ta rất muốn được về dịp này nhưng tiền lương vừa lãnh đã vơi đi hơn nửa. Ham muốn có thật nhiều tiền để đám bạn ngoài quê phải “lác mắt”, để cha mẹ không còn mắng mỏ là đứa hư hỏng, và để bản thân có được cái tết thật “hoành tráng” sau những ngày “Nam tiến” cứ len lỏi trong đầu Tố. Qua nhiều đêm suy tính, Tố nung nấu ý định bắt cóc bé Hà để tống tiền dù gia đình em nghèo nhưng lại có ông bác ruột giàu có. Anh ta tìm mua bao bố, dây dù chờ dịp ra tay.
Trưa ngày 22/12/2007, vừa từ trường về, Hà mặc nguyên bộ đồng phục học sinh chạy sang nhà Tố chơi. Thấy cơ hội đã đến, Tố cho cậu bé 5.000 đồng đi chơi game còn mình ở nhà chuẩn bị sẵn “đồ nghề”.
“Khi nào chơi xong quay lại đây anh chở đi xem người ta làm hang đá Noel nhé. Tuyệt lắm”, Tố dặn.
Thế là, hai tiếng đồng hồ sau, Hà đã vui vẻ ôm chặt “người anh tốt bụng” trên chiếc xe máy Tố vừa mượn của đứa bạn, nhắm hướng Bình Dương thẳng tiến. Trong khi cậu bé ngỡ ngàng với những ngả đường mới lạ thì Tố lại đảo mắt khắp nơi, cố tìm một khách sạn hẻo lánh, thuê phòng để giam giữ Hà và gọi điện tống tiền cha mẹ em.
Tuy nhiên, đi đã nhiều nơi nhưng Tố không tìm được nơi nào an toàn. Trong khi đó, do mệt mỏi và đói lả, Hà nằng nặc đòi: “Anh chở em về đi, em nhớ mẹ lắm”. Bực tức, Tố lớn tiếng dọa buộc bé Hà phải đi theo mình nếu không sẽ “no đòn”.
Trời càng về khuya, tiếng khóc của đứa bé càng vang vọng trong đêm tối. Lo sợ sự việc bị bại lộ, Tố chở Hà đến khu đất trống thuộc ấp Dương Khánh, xã Thạnh Phước (Bình Dương) rồi lôi em khỏi xe. Mặc cho Hà tiếp tục khóc lóc, Tố lấy sợi dây dù trong túi quàng qua cổ em… Ngay trong đêm, hắn bắt xe về quê.
 Khu đất trống Tố đưa cậu bé học sinh đến để thực hiện âm mưu đen tối. Cùng lúc đó, tại nhà bé Hà, một bầu không khí căng thẳng bao trùm cả ngôi nhà nhỏ. Ngay từ chiều, vợ chồng anh Dương cùng người thân đã đi tìm Hà khắp mọi nơi nhưng tuyệt nhiên không một tin tức.
Đêm cuối năm, trời Sài Gòn trở lạnh nhưng ruột gan anh chị Dương nóng như lửa đốt. Hà vốn ngoan ngoãn, luôn vâng lời cha mẹ, chắc chắn đã có gì xảy ra với con trai mình. Đến lúc này, bé Đức mới sực nhớ hồi trưa Hà có rủ qua nhà Tố chơi nhưng em không đi. Ngay lập tức anh Dương và người thân chạy ngay đến phòng trọ của Tố nhưng không thấy, hỏi xung quanh cũng không ai biết. Hy vọng lại tắt ngúm…
Đã bước sang ngày mới nhưng đèn nhà anh Dương vẫn sáng. Trên chiếc giường cũ kỹ, bé Đức đang thiêm thiếp ngủ. Bên cạnh, mẹ em vẫn nấc nghẹn, lòng quặn thắt. Bỗng cả nhà giật bắn người vì tiếng thét thất thanh và khuôn mặt hoảng loạn của Đức: “Mẹ ơi, cho em Hà cái chăn. Em lạnh lắm”.
Một cảm giác rợn người chạy dọc sống lưng vợ chồng anh Dương. Linh tính như báo chuyện chẳng lành đã giáng xuống đầu đứa con tội nghiệp, họ lại lao ra khỏi nhà, lùng sục tìm con trong đêm tối…
Đã mấy ngày trôi qua, vợ chồng anh Dương không ăn không ngủ. Cả bé Đức cũng nằm bẹp một chỗ, chập chờn trong những cơn ác mộng. Suốt ngày, anh Dương và người thân tỏa đi khắp nơi, đến từng nhà người quen, từng nhà bạn của con trai để hỏi thăm tin tức về Hà nhưng không một ai biết. Người cha khổ sở cũng thường xuyên ghé qua phòng trọ của Tố nhưng chỉ biết hắn đã về quê, mà địa chỉ chính xác ở đâu thì không ai hay.
Còn vợ anh thì không dám ra khỏi nhà, chỉ ngồi thất thần ôm lấy chiếc điện thoại. Chị trông chờ đứa con trai bé nhỏ của mình đang ở đâu đó sẽ gọi về, hay một người tốt bụng biết tin của Hà mà thông? Nhưng mỗi lần kết thúc cuộc gọi, chị chẳng nói được lời nào, cứ khóc ngất…
Tuy nhiên, cú điện thoại đúng ngày lễ Noel đã làm chị choáng váng. Đầu dây bên kia, một người đàn ông gằn giọng: “Chúng tôi đang giữ con trai của chị. Muốn nó sống, vợ chồng chị phải đưa lập tức chuyển vào tài khoản của tôi 50 triệu đồng. Không được báo với công an hay bất cứ người nào khác. Nếu sai lời, đừng trách chúng tôi độc ác”.
Người mẹ chưa kịp nói câu nào, hắn đã lạnh lùng cúp máy.
Đêm đó, Đội 2 Phòng Cảnh sát điều tra về Trật tự Xã Hội Công an TP HCM (PC14) đã tiếp một người đàn ông trong bộ dạng thất thần, hoảng loạn. Sau khi trình bày hết sự việc, anh Dương cũng không quên nêu ra sự nghi vấn của mình tập trung vào Tố vì người gọi điện tống tiền vợ chồng anh cũng là một thanh niên nói giọng miền Bắc.
(còn tiếp Kỳ 2: Nước mắt người cảnh sát bên cậu bé bị bắt cóc.)
thay đổi nội dung bởi: hà hà, 22/03/2010 lúc 07:48 AM
|
|
|
26/03/2010, 04:27 PM
|
#2
|
|
Đại cao thủ
Tham gia ngày: Jan 2009
Bài gửi: 207
Đã cảm ơn: 31
Đã cảm ơn 5 Lần trên 4 Posts
|
Doc cac vu an ma ghe nguoi, nhung ke toi pham rat ngoan co, xao quyet... hic --> minh phai tu lo bao ve lay minh thoi 
*
* *
Kỳ 2: Nước mắt cảnh sát bên thi thể cậu bé bị bắt cóc
"Luôn miệng cầu nguyện lời khai của hung thủ là bịa đặt, nhưng trước hình ảnh bé Hà chết thảm trong bộ đồng phục học sinh, tim họ nghẹt thắt lại. Từng giọt nước mắt lăn trên gương mặt căng cứng của những chiến sĩ hình sự."
--
Ngay trong đêm anh Dương đến Đội 2 PC 14, Công an TP HCM cầu cứu tìm đứa con trai mất tích, trung tá Nguyễn Thành Mỹ đã điều hàng chục trinh sát xuống khu vực nhà anh để nắm tình hình. Một lần nữa, cùng gia đình anh Dương, các chiến sĩ công an lục tìm từng dấu vết để lại của bé Hà và kẻ khả nghi tên Tố.
Cùng lúc, nhân thân những người tên Tố tại Nam Định cũng được công an tỉnh này gửi vào TP HCM. Đáng chú ý nhất nhất là người tên Phạm Công Tố, ngụ tại huyện Vụ Bản, vừa từ miền Nam trở về quê.
Nghi vấn của các chiến sĩ công an càng có cơ sở hơn khi nắm được hàng loạt “thành tích” bất hảo của tên Tố. Ngay từ nhỏ, tên này đã nổi tiếng với những trò quậy phá, trộm cắp vặt. Tố từng bị xử phạt 9 tháng tù treo và 1 năm 6 tháng thử thách về hành vi "cuỗm" chiếc xe máy nhà hàng xóm. Tuy nhiên, không chịu sự quản thúc của chính quyền, tên này bỏ vào Nam kiếm sống.
 Thi thể cháu Hà bị tên sát nhân vứt dưới mương nước.
Ngày 28/12/2007, lại thêm một cuộc gọi đầy chất “giang hồ” của kẻ tống tiền đến nhà anh Dương. Sau nhiều lần thương lượng, hắn đồng ý hạ số tiền chuộc xuống còn 30 triệu đồng và ngang nhiên cho số tài khoản mang tên mình.
Ngay lập tức, tổ trinh sát hình sự lên đường ra Nam Định. Anh Dương, vì quá sốt ruột và mong mỏi sớm được nhìn thấy con nên cũng xin theo chân cảnh sát.
Trời mùa đông, miền Bắc rét cắt da thịt nhưng những chiến sĩ công an vẫn phơi mình bám trụ để theo dõi mọi động tĩnh của Tố. Những nơi Tố đến trong thời gian này đều được các anh xới tung nhằm tìm ra chỗ hắn giam giữ con tin. Thời gian chầm chậm trôi như lưỡi dao cứa vào tim người cha đau khổ đang vật vã từng giờ vì lo lắng cho con.
6 ngày sau, một thanh niên dáng vẻ thư sinh trắng trẻo, đến Ngân hàng Công Thương, chi nhánh Nam Định với dáng vẻ khả nghi. Sau một lúc ngó quanh quẩn, anh ta bước nhanh vào trong làm thủ tục lãnh tiền từ gia đình anh Dương gửi vào tài khoản. Lập tức, chiếc còng số tám của trinh sát đã khóa chặt tay Phạm Công Tố.
Tại trụ sở công an, trước những chứng cứ không thể chối cãi, Tố cúi đầu thừa nhận mình đã bắt cóc cháu Hà và nhốt cháu tại kho số 3 trong khu Sóng Thần (tỉnh Bình Dương).
Ngay trong đêm, toàn bộ lực lượng trinh sát ở phía Nam được điều đến địa điểm. Hàng chục kho hàng đã được bật tung, kể cả những lùm cây, bụi cỏ xung quanh cũng được các chiến sĩ công an xới lên nhưng tuyệt nhiên không thấy bất kỳ dấu tích gì của cháu bé.
Nhìn vẻ trâng tráo, lạnh lùng của tên tội phạm, ruột gan các cán bộ điều tra nóng như lửa đốt. Bằng kinh nghiệm trong nhiều năm phá án, họ linh cảm được điều tồi tệ nhất đã xảy ra với cháu Hà.
 Tên Tố đã phải nhận mức án cao nhất cho hành vi dã man của mình.
Quả thật, thêm một đêm đấu trí căng thẳng, Tố khai nhận, đã lấy dây dù siết cổ cháu bé, bỏ xác em vào bao cột chặt lại, đẩy xuống rãnh nước gần đó.
Tia hy vọng cuối cùng vụt tắt. Trái tim sắt đá của các chiến sĩ như mềm nhũn, cổ họng nghẹn đắng khi tiếp nhận lời khai này. Nhìn anh Dương như hóa điên suốt mấy ngày vì lo lắng cho con, không ai nỡ báo tin đau đớn đó. Tất cả chỉ thầm cầu mong tên sát thủ lại thêm một lần nói dối.
Ngay trong sáng hôm sau, cầm sơ đồ Tố vẽ nơi vứt xác bé Hà vừa được fax vào TP HCM, đại úy Võ Khôi Nghĩa cùng 3 đồng đội lập tức lên đường. Lần đầu tiên trong cuộc đời, người chiến sĩ công an phải vận dụng đến niềm tin vào tín ngưỡng. Suốt mấy giờ tìm kiếm, các trinh sát luôn cầu nguyện mình không tìm được vật gì khả nghi, không ai muốn tin cháu bé đã bị giết.
3 giờ chiều hôm đó, các trinh sát tìm đến một con đường đất đỏ ngoằn ngoèo dẫn vào khu đất trống thuộc ấp Dương Khánh, xã Thạnh Phước (Bình Dương). Đây là khu vực vừa mới được giải tỏa để bắc cầu nên hai bên đường ngổn ngang cát. Bất chợt, các chiến sĩ công an thấy bất an vì nó quá giống với những gì tên Tố vẽ lại. Thêm vài bước chân, các anh phát hiện mùi tử khí theo gió xộc thẳng vào mũi.
Tại rãnh nước chạy dọc con đường, lộ ra một bao xác rắn được buộc chặt. Khi chiếc bao được mở ra, cảnh tượng đau thương đập vào mắt mọi người. Thi thể của cháu Hà trong bộ đồng phục học sinh đã bắt đầu phân hủy. Từng giọt nước mắt không ngừng lăn dài trên gương mặt căng cứng của những chiến sĩ hình sự.
Không ai muốn tin vào mắt mình, không ai nỡ báo tin dữ này với gia đình anh Dương. Nhưng cuối cùng, sự thật vẫn là sự thật. Họ bất lực trước tội ác tày đình do hung thủ đã ra tay quá tàn nhẫn trong những giờ đầu tiên gây án.
Tại phiên tòa 9 tháng sau, Phạm Công Tố đã phải nhận mức án tử hình cho hành vi dã man, mất hết tính người...
Vũ Mai - Quốc Thắng * Tên nạn nhân đã được thay đổi.
__________________
ứ ừ
thay đổi nội dung bởi: tayho, 26/03/2010 lúc 04:31 PM
|
|
|
16/04/2010, 01:44 PM
|
#3
|
|
Đã đạt cảnh giới
Tham gia ngày: Jan 2009
Bài gửi: 368
Đã cảm ơn: 51
Đã cảm ơn 9 Lần trên 8 Posts
|
tiep 1 chuyen nua  , nguoi chong nay cung nhu 1 dang toi pham khong chiu thay doi
Thư gửi chồng cũ
Mọi hờn ghen chua chát đắng cay, tất cả đã trôi về quá khứ, cái quá khứ không đem mà ăn được, nhưng những con người như em chẳng thể nguôi quên. Ở đây, sẽ chẳng có sự đay nghiến chì chiết, sự căm thù hờn giận, sự chửi rủa điêu ngoa nào nữa.
From: Q.H.
Sent: Saturday, January 16, 2010 8:16 AM
Anh à. Em sẽ gọi anh như thế nhé, trong những trang em viết cho anh mà em biết rằng (có lẽ) sẽ chẳng bao giờ anh biết cả. Em sẽ tâm sự với anh, với người từng đầu gối má kề cùng em, với người là cha của con em, cho dù anh bây giờ có thừa nhận hay không.
Tất cả rồi sẽ trở thành dĩ vãng phải không anh. Kể cả ngày hôm nay, sẽ là quá khứ của ngày mai. Và cái gì mong manh dễ đến sẽ dễ ra đi, hoa chóng nở chóng tàn. Không có ván bài cuộc đời nào để kẻ thắng cuộc là em. Sự chia tay mà ngày hôm nay chúng ta gánh chịu là kết quả của một cuộc hôn nhân chóng vánh, người sai lầm là em.
Em đã quyết định ngay khi gặp anh được có 2 tuần, không tìm hiểu, không tính toán. Em đã quá tin người mà không nhìn nhận ra những nguy cơ tiềm ẩn để kéo anh ra khỏi vũng bùn. Em đã quá tự tin vào khả năng có thể thay đổi một con người. Và như thế là em đã gián tiếp đẩy anh đến với những sai lầm liên tiếp không thể thứ tha. Lỗi là ở em, em nhận về mình tất cả.
Và em dù muốn dù không, hiện tại đã trở thành người mẹ đơn thân. Một đám cưới với sự tham dự của bà con, xóm giềng, họ hàng đủ để chấp nhận theo thuần phong mỹ tục của người Việt nhưng chưa đủ để pháp luật chấp nhận, đúng không anh? Cu tí ra đời, dù được mọi người xung quanh chia sẻ là một bé con có mẹ có cha, nhưng giấy khai sinh cho con thì phần cha để trống!
Sẽ chẳng có chữ “giá như” nào thành sự thật cả. Em đã hứa với lòng mình rằng trong cuộc đời đừng bao giờ ân hận với những gì đã làm, đừng bao giờ nói hai chữ: giá như. Nhưng em đã không làm được, anh ạ. Em đã thốt lên một loạt từ “giá như” sau khi chia tay.
Em không ân hận về cuộc chia tay này, mà em ân hận vì giá như mình tìm hiểu kỹ hơn, giá như em đừng quá tự tin vào bản thân mình thì có lẽ mọi việc đã khác. Có lẽ mình vẫn không có nhau trong suốt cả cuộc đời, nhưng sẽ không là một việc đau lòng như thế.
Anh thì đơn giản trong tất cả, cái đơn giản đến lạ lùng. Và em đã thêm một lần nữa tự trách mình không hiểu anh. Với tất cả những gì đã xảy ra, em đau đớn khi phải là người ra quyết định chấm dứt cuộc sống chung của chúng ta, và em day dứt, day dứt mãi không thôi. Em gần như trở thành trầm uất bởi những gì tác động đến em hiện tại.
Với anh thì khác. Anh gào lên, đập phá, chửi bới thóa mạ em, thóa mạ cả những người sinh thành ra em, anh đòi tự tử… Nhưng chỉ không đầy một tháng bước chân ra khỏi nhà anh đã ngay lập tức kết hôn với một người đàn bà khác! Em ngạc nhiên một phần thôi, nhưng em buồn nhiều hơn.
Đau lòng lắm chứ anh. Anh sống với em như một kẻ qua đường tìm chốn nương thân. Không một tờ hôn thú, không một thái độ xây dựng gia đình. Khi gặp khó, những sóng gió do chính anh gây nên thì anh phủi tay rũ áo ra đi không một lời từ biệt. Em gồng mình để giải quyết, xử lý tạm thời êm thấm thì anh quay về, không một lời giải thích. Vẫn không một tờ hôn thú rõ ràng. Anh bảo với em để con khai sinh theo họ mẹ, phần cha tính sau…
Khi chia tay anh ra đi mang theo tài sản cuối cùng của em là chiếc xe máy, cái chân của em. Anh có khi nào nghĩ đến việc em đi bộ đi làm, đi xe ôm đi làm, đi bộ đưa con đi gửi trẻ không? Anh có bao giờ nghĩ đến những lúc con thèm sữa mà em phải nén lòng cắt cả sữa bột của con, cắt cả tiền mua quần áo, mua bỉm cho con để dành tiền trả nợ hàng tháng cho anh không?
Em đã vật lộn với chính mình, vật lộn với điều tiếng dị nghị của xã hội về em mà anh đã tung tin thất thiệt, em vật lộn với khó khăn về tài chính kinh tế, con nhỏ, nợ nần… Em vật lộn với cả sự phủ nhận phũ phàng của anh rằng cu tí không phải con anh?
Và ngày hôm nay, tất cả đã qua đi cũng mấy tháng rồi. Em đã quen với những điều đó. Dẫu rằng anh vẫn thỉnh thoảng quấy rối cuộc sống của mẹ con em, dẫu rằng khó khăn còn chồng chất, nhưng em đã bước qua một cách dũng cảm, em tự hào về chính mình đấy.
Em ước ao trái tim mình có thể mở ra với cuộc đời này. Em ước ao mình có thể dễ dàng đón nhận tình cảm của mọi người dành cho. Em có thể làm được điều này, là gạt anh ra bên lề cuộc sống, không ảnh hưởng đến cuộc đời em nữa. Nhưng em rất khó để làm được một điều, là tìm cho mình một bờ vai để dựa, tìm cho mình một hơi ấm bàn tay dịu dàng lau nước mắt cho em. Em khó tìm lại cho mình được niềm tin cuộc sống.
Nhưng dù thế nào tất cả cũng đã qua rồi. Mọi hờn ghen chua chát đắng cay, tất cả đã trôi về quá khứ, cái quá khứ không đem mà ăn được, nhưng những con người như em chẳng thể nguôi quên. Ở đây, sẽ chẳng có sự đay nghiến chì chiết, sự căm thù hờn giận, sự chửi rủa điêu ngoa nào nữa.
Em nhớ về tất cả như một thước phim quay chậm, trong đó có cả những ảo ảnh màu hồng lấp lóa của hạnh phúc ngắn ngủi, nhưng bao trùm lên tất cả là sự đau đớn của sự đổ vỡ, giống như một màu u ám lan tỏa trên sa mạc vốn dĩ đã hoang vu.
Thế là anh đã đi xa, đi theo người mà anh gọi là vợ hiện tại. Giờ đây khoảng cách địa lý cách xa nhau nửa vòng trái đất, đủ để em tĩnh tâm và viết nên những tâm sự bằng lời này.
Anh có lẽ chẳng bao giờ còn được biết em nghĩ gì đâu. Nhưng tự trong sâu thẳm của tâm hồn, em mong anh sống hạnh phúc bên người vợ mới. Em mong anh hãy cố gắng tạo lập cho mình đôi chân, đừng dựa dẫm mãi vào người khác như cây tầm gửi, đừng tự hào vì sự hào hoa tiền bạc của người khác. Em mong anh hãy làm được cái gì đó cho bản thân. Và em ước gì, một ngày nào đó trong tương lai, em sẽ phải ân hận vì đã làm một việc sai lầm là bỏ anh.
Ở một phương trời mới, đất nước và con người hoàn toàn khác biệt, anh hãy rũ bỏ tất cả quá khứ và làm lại đi anh. Mọi điều không bao giờ là muộn, vẫn kịp để cứu vớt tương lai anh đấy, anh biết không.
Em không bao giờ mong đến một ngày lại nhìn thấy anh thất thểu ra đường hai bàn tay trắng, trở lại kiếp giang hồ: không vợ không con không nhà không cửa.
Những lời tâm sự của em chả tới được tới anh, phải không? Gửi theo ngàn gió mây lời nhắn gửi thật lòng của người vợ cũ cho anh!
Em và con chúc anh chân cứng đá mềm.
Ngày 15/01/2010.
suu tam http://vnexpress.net/GL/Ban-doc-viet...0/01/3BA17CE5/
|
|
|
03/05/2010, 01:13 PM
|
#4
|
|
Đại cao thủ
Tham gia ngày: Jan 2009
Bài gửi: 207
Đã cảm ơn: 31
Đã cảm ơn 5 Lần trên 4 Posts
|
tiếp 1 chuyện cô gái vì dễ dãi, nhu nhược, đã khó chịu, đã biết sai mà cứ đồng ý với người, mà dần đã làm hư người khác, để họ được đằng chân lân đằng đầu, con người trở nên thoái hoá biến chất, từ người yêu trở thành kẻ thù, thành kẻ tội phạm
Người yêu dùng việc phá thai để đe dọa
Em đã phá thai được 3 lần, tình cảm giữa anh và em đã phai nhạt, chỉ thỉnh thoảng anh kéo em ra khỏi nhà để thỏa mãn. Khi chống trả, em bị anh lăng mạ và đánh đập. Anh bảo nếu làm anh tức giận, anh sẽ đưa ảnh em đi phá thai cho những người bạn biết, thậm chí sẽ phát tán lên mạng. (Mai)
+-
From: Mai
Sent: Thursday, April 29, 2010 4:50 PM
Em vẫn thường theo dõi mục Tâm sự của VnExpress.net và những câu chuyện của các anh chị đã cho em rất nhiều bài học thực tế trong cuộc sống. Tuy nhiên, hiện nay em đối mặt với một hoàn cảnh em chưa từng nghĩ mình sẽ gặp phải, khiến em rất bối rối, gần như tuyệt vọng. Hôm nay, khi mở máy tính lên, em chợt nghĩ các anh chị đi trước có thể cho em lời khuyên trong hoàn cảnh này, vì vậy em mạo muội xin các anh chị bớt chút thời gian để dành cho những lời tâm sự của em.
Em là một cô gái 20 tuổi, đang học tại một trường đại học ở Hà Nội. Em là con một trong một gia đình khá giả, mẹ em là giáo viên cấp 2, còn bố em là lãnh đạo một công ty lớn. Chính vì thế em lớn lên đầy đủ về vật chất, nhưng cũng không thiếu sự giáo dục nghiêm khắc và sự ân cần chăm sóc của mẹ. Có thể nói, tuổi thơ em rất êm đềm và hoàn toàn được bao bọc khỏi những vấp váp của xã hội.
Anh Minh là con trai cả của bác hàng xóm thân với bố mẹ em từ nhỏ, hơn em một tuổi, dưới anh còn có một đứa em gái kém em một tuổi. Vì tuổi sàn sàn nhau nên 3 người chúng em chơi với nhau rất thân. Từ bé em đã theo anh Minh xem anh đá bóng, bắt cào cào, hái me khắp khu phố, làm gì anh cũng giỏi nên bọn trẻ trong phố xem anh như anh cả. Còn trong con mắt của một cô bé ngây thơ như em thì anh thật đáng ngưỡng mộ.
Suốt những năm cấp 1, cấp 2, anh đều chăm sóc cho em tận tình, các bạn hay trêu em đã có chồng rồi sau này không cần tìm nữa. Em chỉ đỏ mặt ngượng ngùng không phản đối. Trái tim một cô bé mới lớn lại hay được bao bọc không đủ già dặn để nhận ra đấy có phải tình yêu hay không. Năm lớp 12, đêm trung thu lớp em tổ chức văn nghệ, anh đến dự mang theo một bó hoa to. Trước mặt đám bạn anh khẽ hỏi: “Em có muốn làm bạn gái anh không?”. Em khẽ gật đầu.
Yêu nhau được hơn nửa năm thì anh bắt đầu đòi hỏi “thân mật” với em. Lúc đầu em rất cương quyết từ chối vì sợ bố mẹ biết, nhất là mẹ em rất nghiêm khắc, hơn nữa em sợ sẽ ảnh hưởng đến mối quan hệ giữa hai nhà. Sau khi em từ chối anh cũng không nói gì, nhưng có vẻ kém vui. Em biết anh không muốn làm em khó xử nên càng yêu chiều anh hơn nữa, thỉnh thoảng anh có hơi giận dỗi nói bạn anh nó làm đầy ra đấy, còn anh chỉ được nhìn, em cảm thấy có lỗi với anh, nhưng em tin mình lựa chọn đúng. Tuy nhiên sau một lần đi sinh nhật bạn anh, mọi chuyện đã thay đổi.
Hôm ấy anh đèo em đi khá xa, vì nhà bạn anh ở mãi Phạm Văn Đồng. Đến nơi tất cả mọi người đều uống khá nhiều nên chúng em cũng không tiện từ chối mãi. Đến 10h mọi người mới bắt đầu lục tục ra về. Anh đèo em có vẻ chuếnh choáng vì với tư cách là bạn thân của chủ nhà, anh tiếp hộ bạn khá nhiều bia, đến em cũng phải uống một chút nên cũng mệt.
Xui xẻo thế nào đang đi xe lại hết xăng, lại tình cờ là ngay phía trước có một nhà nghỉ. Em định bảo thôi mình gửi xe rồi đi taxi về, nhưng lúc đấy anh nôn thốc nôn tháo. Sợ quá em vội gọi người trong nhà nghỉ ra khiêng anh vào, còn em dắt xe và thuê một phòng. Đêm đấy hai đứa qua đêm trong nhà nghỉ và có lẽ có một phần tại hơi men, lúc nửa đêm thấy anh ôm em từ phía sau, em đã để anh tiếp tục. Đêm đấy em trao anh cái quý giá nhất của người con gái.
Em không ngờ chỉ một lần bất cẩn em đã phải chịu hậu quả. 2 tháng sau em đều không có kinh, đến lúc thử thấy có 2 vạch đỏ nổi lên em bật khóc, vừa lo xích mích giữa hai nhà vừa sợ bố mẹ biết (bố mẹ em rất chặt chẽ về việc này). Biết chuyện, anh cũng lo lắng, nhưng chúng em vẫn quyết định nói cho bố mẹ 2 đứa biết để xin cưới.
Không như em nghĩ, bố mẹ cũng không làm ầm ĩ lên, có lẽ vì quan hệ hai nhà quá tốt và mọi người đều xác định sẵn sẽ làm thông gia của nhau sau này. Tuy nhiên, bố mẹ anh yêu cầu phá cái thai, bác gái nói là không chuẩn bị đám cưới kịp, còn bác trai nói là sẽ không thuận lợi cho tương lai 2 đứa.
Em rất sững sờ và kiên quyết không đồng ý, dù gì thì đứa con cũng là do tình yêu của chúng em vun đắp lên và bố mẹ cũng không phản đối bọn em sau này sẽ lấy nhau. Bố mẹ em cũng không muốn phá thai vì sợ ảnh hưởng đến khả năng sinh con sau này. Hai nhà cãi nhau suốt 2 tuần, cuối cùng thì em vẫn phải phá cái thai. Vì anh ra sức thuyết phục, nói anh không thể căng thẳng với bố mẹ và nếu phải chọn anh sẽ không thể vứt bỏ gia đình của anh.
Sau lần đó, hai gia đình chúng em có vẻ bằng mặt mà không bằng lòng. Tuy hai bác vẫn đối xử tốt với em, nhưng hình như đã có chút gì đấy giữ kẽ hơn, em hỏi thì anh bảo chẳng có gì cả. Cũng từ đấy anh hay đòi hỏi quan hệ, anh bảo đằng nào thì sau này mình chắc chắn cưới rồi. Nhưng càng ngày bố mẹ anh càng có vẻ xa cách hơn và còn có ý khinh thường em. Anh cũng chỉ nghe rồi bảo không có gì đâu, và anh lại tiếp tục đòi hỏi, càng ngày chúng em càng ít tâm sự hay đi chơi thuần túy.
Dường như nhu cầu của anh rất cao, gần như lần nào ra ngoài chơi cuối cùng anh cũng đưa em vào nhà nghỉ. Em hỏi anh yêu em, hay yêu thân xác em thì anh cười trừ: "Em hay nhỉ, dù gì thì chẳng là em. Em ghen với chính em à". Em nghẹn họng và không muốn hỏi nữa.
Và em lại tiếp tục phải đi phá thai. Cứ mỗi lần đóng được cửa phòng vào là anh vội vã đẩy em xuống giường, làm gì còn thời gian để thực hiện biện pháp nào nữa. Thuốc uống em cũng đã dùng thử, nhưng mẹ em nhìn thấy thì trừng mắt quát tháo và đem vứt đi, ý bà muốn bảo em đã dính một lần rồi còn không sợ ư, nhưng em thực sự không thể nói là chính em cũng sợ lắm, nhưng không thể làm được gì. Có lần mẹ nổi cáu, sang hẳn nhà hai bác để nói chuyện, nhưng dường như hai bác không hề quan tâm. Mẹ vừa thất vọng vừa bực tức làm không khí gia đình rất căng thẳng.
Em đã phá thai được 3 lần, tình cảm giữa anh và em cũng đã phai nhạt, anh khó chịu vì em và chỉ thỉnh thoảng kéo em ra khỏi nhà để thỏa mãn. Những lúc em chống trả anh thậm chí lăng mạ và đánh đập. Nhưng anh rất khéo, chỉ chọn đánh vào ngực hoặc bụng, lưng để người khác không nhìn thấy. Anh cấm không cho em giao du với bạn trai. Anh bảo nếu em làm anh tức giận, anh sẽ đưa ảnh em đi phá thai cho những người bạn của em biết (em không biết và không thể ngờ lúc nào anh đã chụp và lấy những tấm ảnh đó up hiếp em).
Em về nhà và thú nhận với mẹ, nhưng bà chỉ khóc nấc lên rồi mắng mỏ, bảo đó cũng là do lỗi của em cả. Anh cũng đe dọa nếu bỏ anh, anh sẽ phát tán ảnh lên mạng, thậm chí làm ảnh hưởng đến sự nghiệp của bố em. Mới đây em gái anh còn lén nói với em hình như anh thường xuyên đi lại với con gái một vị sếp lớn rất quyền thế và bố mẹ anh cũng không hề ngăn cản.
Em bây giờ không biết phải làm thế nào, em rất đau đớn và sợ hãi. Mỗi lần thấy anh gọi điện là em run bắn người và cứ như là nô lệ của anh. Xin mọi người hãy cho em một lời khuyên, em phải làm gì trước sự bạo hành của anh?
Em xin chân thành cảm ơn.
Ý kiến gửi về Tamsu@VnExpress.net (Gõ có dấu, gửi file kèm).
suu tam tai; http://www.vnexpress.net/GL/Ban-doc-...0/05/3BA1B5E6/
__________________
ứ ừ
|
|
|
27/07/2010, 03:22 PM
|
#5
|
|
Đại cao thủ
Tham gia ngày: Jan 2009
Bài gửi: 207
Đã cảm ơn: 31
Đã cảm ơn 5 Lần trên 4 Posts
|
Việt kiều rởm lừa tình, tiền hàng chục thiếu nữ
Trong vai Việt kiều Mỹ vừa về nước và đang cô đơn, muốn tìm bạn để tâm sự, Lại Văn Dũng đã lừa đưa nhiều thiếu nữ nhẹ dạ vào “mộng”, rồi ôm tiền bạc, điện thoại di động “lặn” mất.
Ngày 23/7, trong lúc đang tìm bạn chat trên mạng thì chị Tuyết (18 tuổi, ngụ quận 2, TP HCM) vô tình gặp và trò chuyện với nickname VietKieuBuon.
Người này cho biết mình là Long - Việt kiều sống tại California (Mỹ) mới về nước chơi gần tháng nay, hiện ở nhờ nhà người quen và đang rất cô đơn, muốn có người bầu bạn. Ngất ngây với những lời đường mật, chiều hôm đó, chị Tuyết nhận lời hẹn gặp Long tại điểm hẹn ở trung tâm TP HCM.
 Lại Văn Dũng tại cơ quan công an. Ảnh: Quốc Thắng.
Gặp mặt, Tuyết càng tin tưởng khi thấy Long có vẻ ngoài lịch lãm, sang trọng. Sau vài ba câu tỏ tình, Tuyết đã đồng ý theo Long vào khách sạn để “tâm sự”.
Sau khi thân mật, cả hai cùng đi ăn tối rồi ghé vào một quán cà phê trên đường Võ Văn Tần (quận 3). Với lý do điện thoại hết pin, Long mượn 2 điện thoại đời mới của Tuyết để gọi cho bạn đến chơi rồi lẻn ra cửa lên taxi trốn mất.
Biết mình bị lừa, chị Tuyết cùng một người bạn lập mưu, quyết tìm cho bằng được gã Việt kiều rởm. Trong vai thiếu nữ trên mạng, Tuyết chủ động chat và làm quen với nickname VietKieuBuon rồi hẹn gặp gỡ.
Đêm ngày 24/7, hí hửng khi lừa được “con mồi” mới, VietKieuBuon tự tin chưng diện đến một trung tâm thương mại ở quận 5. Khi vừa thấy kẻ lừa đảo xuất hiện, chị Tuyết cùng những người bạn hô hào quần chúng bắt giữ.
Tại cơ quan công an, Long khai nhận tên thật là Lại Văn Dũng (26 tuổi, ngụ quận 3). Với chiêu thức tương tự, Dũng đã chat làm quen rồi lừa tình, tiền của hàng chục thiếu nữ.
Theo cơ quan điều tra, Dũng đã từng bị công an bắt vào tháng 3/2009 với hành vi tương tự, nhưng các nạn nhân do xấu hổ không dám trình báo nên gã Việt kiều rởm này đã thoát tội. Đến nay, hết tiền tiêu xài nên Dũng lại dùng chiêu cũ để tiếp tục lừa đảo.
__________________
ứ ừ
|
|
|
31/07/2010, 12:12 PM
|
#6
|
|
Ma cũ
Tham gia ngày: Jan 2009
Bài gửi: 99
Đã cảm ơn: 12
Đã cảm ơn 9 Lần trên 8 Posts
|
Mình tỉnh táo nên không bị lừa tiền, tình vì món quà vô hình
Sau khi tán tỉnh yêu đương, hắn nói gửi cho mình một thùng quà gồm những thứ rất giá trị như laptop, điện thoại, nước hoa, đồng hồ... rồi hắn còn nói có nhét 10.000 bảng Anh trong thùng laptop để mình tiêu xài.
Trò lừa với chị Trúc trong bài " Mất hàng nghìn USD cho món quà tặng vô hình" mà mình gặp cách đây hơn một năm, một gã tên David Smith cũng làm quen với mình trên MySpace, xưng hiện sống ở Manchester, Anh, có hoàn cảnh rất là mủi lòng, vợ mất, đại khái như thế, tán tỉnh yêu đương này nọ, mình cũng à ơi qua lại mấy câu (bà con cảnh giác thằng nào mới làm quen mà đòi chuyển qua email riêng nói chuyện thế nào cũng có chuyện, không sex thì lừa đảo).
Khoảng một tuần sau hắn nói hắn gửi cho mình một thùng quà gồm những thứ rất giá trị như laptop, điện thoại, nước hoa, đồng hồ..., rồi hắn còn nói có nhét 10.000 bảng Anh trong thùng laptop để mình tiêu xài.
Mình hỏi hắn sao lại gửi những đồ có giá trị như thế với lại nhét tiền vào làm gì, hắn nói đó là quà của ba mẹ hắn gửi cho mình. Cũng gửi cho mình Airwaybill của công ty có tên công ty GDE Link Express Courier Service với số tiền gửi hàng lên tới 1050 bảng Anh. Lại còn có cả số tracking để vào kiểm tra xem hàng về đến đâu rồi mới ghê chứ.
Mấy ngày sau thì có cái email gửi cho mình, nói hàng của mày bị giữ lại Kuala Lumpur rồi vì hải quan họ phát hiện ra có tiền bên trong, nói mình phải đóng cho tụi nó gần 4.000 ringit để tụi nó lấy hàng ra rồi mình sẽ nhận được ngay trong ngày. Nó cho mình cái số tài khoản cá nhân đòi mình chuyển tiền qua Western Union làm mình bắt đầu cảnh giác.
Với kinh nghiệm đi làm một số năm thì việc chuyển tiền vào tài khoản cá nhân để làm việc gì đó cho công ty có gì đó không ổn, rồi mình hỏi nó vậy số điện thoại mày đang gọi đây là số cố định hay số di động thì nó bảo là số di động, làm mình càng nghi ngờ vì những công ty đàng hoàng chả khi nào họ để số di động vào trang web làm gì cả, chỉ có số cố định thôi.
Mình cũng hỏi một ông bạn người Anh sống ở VN khá lâu rằng mày đã nghe thấy cái tên công ty vận chuyển GDE Link Express bao giờ chưa, thì ổng nói chưa bao giờ. Mình cũng email qua hỏi một số đồng nghiệp của mình đang ở KL xem họ có biết cái địa chỉ quái quỷ mà bọn kia đưa không thì họ nói nó ở rất xa KL, cách cả ngàn cây số.
Mình cũng nói chuyện với một đứa bạn về chuyện này thế là nó cười rũ ra, bảo chị ơi chị bị lừa rồi, làm mình tỉnh cả người.
Thế là mình quăng cho một cái email chửi nó, mày tưởng chị tao là đứa trẻ lên ba hay sao mà định lừa chị mày đấy hehe, thế là hắn im thin thít luôn.
Mình xin gửi email cho VnExpress về trường hợp của mình mong mọi người cảnh giác trò lừa đảo mới, vì mình nghĩ chắc nó lừa không chỉ mình mình, mà có phải ai cung đủ tỉnh táo để nhận ra đâu, nhưng email gửi đi rơi vào im lặng, bây giờ thì đã thấy một số nạn nhân lên tiếng.
Mình có một số lời khuyên cho mọi người:
1. Không trò chuyện thân mật với người lạ nhảy vào làm quen trên các mạng xã hội
2. Nên cân nhắc tại sao một người mới quen biết lại gửi cho mình một số quà giá trị lớn như vậy
3. Tuyệt đối không gửi tiền vào tài khoản cá nhân
4. Kiểm tra số điện thoại, nếu là số di động thì có quyền nghi ngờ
5. Cảnh giác với những người làm quen xuất xứ từ Manchester, Anh; Qatar,
6. Chiêu của bọn này là nói gửi hàng xong nó phải đi công tác hay đi đâu đó, khó liên lạc, cảnh giác
( Van Nguyen ) http://vnexpress.net/GL/Ban-doc-viet...0/07/3BA1EB18/
Bạn cũng gặp trường hợp lừa đảo tương tự? Hãy chia sẻ kinh nghiệm cùng bạn đọc nhé
|
|
|
25/08/2010, 05:31 AM
|
#7
|
|
Cao thủ
Tham gia ngày: Dec 2009
Bài gửi: 104
Đã cảm ơn: 5
Đã cảm ơn 0 Lần trên 0 Posts
|
Chân dung gã dẻo mỏ lừa ngoạn mục thiếu nữ lắm tiền
Cập nhật lúc 15:21, Thứ Ba, 24/08/2010 (GMT+7)
Ngay cả khi chứng kiến cảnh Trần Duy Hải, sinh 1984, ở tổ 7, khu 6, Giếng Đáy, Hạ Long, Quảng Ninh, bị tạm giữ tại trụ sở Công an quận Hồng Bàng, Hải Phòng, mấy cô gái là nạn nhân của hắn dường như vẫn chưa tin đây là kẻ lừa đảo liên tỉnh...
Cập kề tuổi 30 mà vẫn chưa lên xe hoa, chị H., nhà ở đường Tôn Đức Thắng, Hải Phòng, tuy làm nghề buôn bán hoa quả bận tối tăm mắt mũi nhưng lúc rảnh rỗi là lại lên mạng tán gẫu. Rồi một lần vào mạng, có người xưng tên là Huy vào làm quen, chuyện trò dí dỏm và xin làm "em kết nghĩa" khi biết H. sinh năm 1981, còn anh ta sinh năm 1984. Vào một ngày đẹp trời, Huy rủ H. đi uống nước, nói chuyện, điểm hẹn là quán cafe 42 Minh Khai.
Đang lúc rỗi, H. liền nhận lời và phóng xe đến quán. Khi gặp mặt, thấy cậu "em kết nghĩa" cao ráo, đẹp trai, lại nói chuyện rất cởi mở, H. rất vui. Ngồi uống nước được một lúc, cô để chìa khoá và vé xe trên mặt bàn đi vệ sinh. Chỉ mấy phút sau quay ra, cốc cafe còn non nửa còn cậu "em kết nghĩa" đã biến đâu mất. Nghĩ là cậu ta có việc bận phải về trước không kịp chào tạm biệt, cô cũng tìm vé xe và chìa khóa để về thì không còn, vội chạy ra cửa quán thì chiếc xe SH, BKS: 16N3-1983, trị giá gần 100 triệu đồng đã "không cánh mà bay". Bực tức, H. liên tục gọi vào số máy ĐTDĐ mà Huy vẫn dùng nhưng không ai nghe...
Vài ngày sau, khi hy vọng đã tắt ngấm, H. bỗng nhận được tin nhắn của Huy yêu cầu chuyển 10 triệu vào tài khoản của cậu ta để chuộc xe. Vẫn tin vào cậu "em kết nghĩa", H. chuyển 10 triệu vào số tài khoản của Huy. Nhưng tiền chuyển xong, Huy vẫn mất hút. Ngày 30-7, H. đành phải đến Đội CSĐT TP về TTATXH- Công an quận Hồng Bàng trình báo.
Cùng thời điểm này, tại Hà Nội, một cô gái trẻ cũng lâm vào hoàn cảnh tương tự. Cô là Trần Thị Thanh Long, sinh 1988, quê ở Nghệ An, là sinh viên Trường đại học Lao động - Xã hội, có biệt hiệu là Long “nữ”. Ngoài giờ học, Long làm đại lý bảo hiểm cho Cty AIA. Một lần, Long bất ngờ nhận được cú điện thoại của một người lạ nói muốn gặp cô để mua bảo hiểm. Tuy không quen biết nhưng thấy người gọi hỏi “Em có phải là Long "nữ", bán bảo hiểm không?”, Long đang muốn phát triển khách hàng nên bắt chuyện và hẹn gặp khách tại quán café.
Khi gặp, khách hàng của cô là chàng trai trẻ, cao 1m80, nói chuyện cuốn hút, xưng là Vũ Đức Huy, cán bộ Phòng kinh doanh của Cty Hapaco (một cty lớn của Hải Phòng) và là cháu ông Tổng giám đốc cty đó. Do được chú tin tưởng nên anh ta sắp mở thêm chi nhánh cty tại Sơn Tây. Do cty lớn nên lương công nhân khoảng 3 triệu đồng/tháng, cán bộ lương cao gấp 3, 4 lần nên anh ta đăng ký mua bảo hiểm cho mọi người vơi gói trên 2 tỷ trở lên và nhờ Long tư vấn. Thấy khách sộp, Long tận tình tư vấn tham gia bảo hiểm với sản phẩm nhóm, mệnh giá 100 triệu, mỗi năm đóng 2 triệu tiền phí.
Đến ngày 8-8, Huy gọi điện thoại cho Long nói, ngày mai Tổng giám đốc Cty lên Hà Nội họp, anh ta sẽ giới thiệu cô với sếp để cô trực tiếp trao đổi... Mừng vì sắp ký được hợp đồng lớn, đúng hẹn, Long đi chiếc xe máy Nouvo, BKS: 38N6-2460 đến quán 22 Trần Duy Hưng, Hà Nội. Trong lúc chờ ông chú đến, Huy chợt trầm ngâm: “Đón chú là Tổng giám đốc mà anh lại mặc quần zin, áo phông, xem ra không xứng tầm. Hay là anh em mình đi ra shop mua bộ quần áo đẹp đi”. Thấy anh ta nói vậy, cô đưa chìa khoá xe máy để Huy chở đến cửa hàng quần áo 312 Đê La Thành, Hà Nội. Mải mê chọn lựa, lúc sau quay ra định hỏi xem Huy chọn được quần áo chưa thì Long mới ngẩn cả người khi cả chàng "cán bộ kinh doanh" và chiếc xe máy Nouvo của mình đã bốc hơi!
Không chỉ có những "nữ nhi" nhẹ dạ, cả tin, trong thời gian qua, Đội CSĐT tội phạm về TTATXH - Công an quận Hồng Bàng còn nhận được một số đơn trình báo của cả những "nam nhi" bị lừa xe máy với cùng thủ đoạn tương tự. Anh Nguyễn Hữu Thọ, sinh 1990, đến CA quận trình báo: Cuối năm 2009, một người quen cũ tên là Trần Duy Hải hẹn đến quán cafe Focus 20 Minh Khai, Hải Phòng để hàn huyên vì lâu không gặp. Anh vui vẻ nhận lời và đi chiếc xe máy Nouvou đến. Khi 2 người lên tầng ngồi uống nước với 2 cô bạn, khoảng 30 phút sau, Hải mượn xe của Thọ nói là đi đổi tiền rồi mất hút luôn...
Trước những vụ lừa xảy ra liên tiếp với cùng thủ đoạn, các điều tra viên Đội CSĐT tội phạm về TTATXH - Công an quận vào cuộc xác minh. Khi được hỏi về đặc điểm, nhân dạng thủ phạm đã lừa xe máy, các nạn nhân đều mô tả hắn trẻ, cao khoảng 1m8, chuyện trò rất khéo. Phải chăng tên Huy lừa cô H., Trần Thị Thanh Long và kẻ có tên Trần Duy Hải lừa xe máy của anh Thọ chỉ là một? Qua xác minh, trinh sát phát hiện Trần Duy Hải đang có lệnh truy nã của Công an tỉnh Phú Thọ về hành vi lừa đảo chiếm đoạt tài sản với thủ đoạn tương tự.
Tháng 9-2009, do quen biết với anh Hanh nhà ở Tuyên Quang, Hải lên tận Tuyên Quang rủ anh đi uống cà phê ở Đoan Hùng, Phú Thọ. Khi đi, anh Hanh dùng xe Dream II màu mận chở Hải. Đến cửa quán, Hải nhanh nhảu bảo anh Hanh vào quán trước, còn mình chạy đi có tý việc. Anh vô tư đồng ý và chỉ chờ có thế, Hải quay xe phóng về nhà anh Hanh bảo gia đình đưa giấy tờ xe để 2 anh em đi chơi xa... Đến TP Việt Trì, do phóng nhanh quá tốc độ, Hải bị CSGT giữ xe. Lập tức, Hải bỏ xe lại chuồn mất và điện thoại cho anh Hanh nói xe đã bị CA giữ, đến mà lấy về...!?
Từ kết quả xác minh, điều tra bước đầu, Công an quận Hồng Bàng quyết định xác lập chuyên án mang bí số 801T để đấu tranh, truy bắt. Tiếp tục điều tra, trinh sát phát hiện tên Hải không có nghề nghiệp gì, mới ra tù và thường xuyên lang thang nay đây mai đó. Bởi thế việc truy tìm hắn không khác gì mò kim đáy bể. Sau khi nghiên cứu kỹ, Ban chuyên án đã chọn điểm đột phá là số tài khoản mà Hải bảo chị H. chuyển tiền chuộc xe. Nhưng tài khoản lại không phải của Hải mà mang tên Lê Đình Tuyến, sinh 1990, quê ở Hải Dương. Phải chăng đây là đồng bọn của Hải? Tiến hành điều tra được biết, Tuyến đã có thời gian làm việc tại Cty Sumidenso thuộc KCN Đại An, Hải Dương, nhưng khi đến nơi thì Tuyến đã nghỉ làm từ tháng 5-2010.
 Đối tượng cùng tang vật vụ án
Nguồn tin mong manh cho biết, hiện Tuyến có khả năng làm tại một Cty liên doanh cũng trong KCN Đại An (Hải Dương) và đang thuê trọ ở thôn Tứ Thông, Tứ Minh (Hải Dương). Sau bao ngày lặn lội, điều tra viên tìm được Tuyến và được anh ta cho biết, quả là có thẻ ATM với số tài khoản đó nhưng đã cho bạn là Trần Duy Hải mượn. Hiện Tuyến chỉ biết Hải đang thuê nhà ở một xóm trọ tại Hải Dương.
Đối tượng đã rõ, lập tức Ban chuyên án tung các mũi truy bắt của Đội CSĐT tội phạm về TTATXH - Công an quận Hồng Bàng kết hợp với Đội trọng án Phòng PC45 - Công an tỉnh Hải Dương và Đội 5 Phòng PC45 - CATP Hải Phòng vào cuộc. Trong suốt một tháng trời, tên Hải (tức Huy) di động nhiều địa bàn, nay Hà Nội, mai Hải Dương, Thái Nguyên, Tuyên Quang, Hải Phòng khiến các điều tra viên phải vất vả lần theo tung tích. Mãi đến ngày 12-8 thì mũi truy bắt của Ban chuyên án mới tóm được tên Hải tại nhà trọ xã Cẩm Đoài, Huyện Cẩm Giàng, Hải Dương, thu giữ tại chỗ chíêc xe máy Nouvo BKS: 38N6-2460 mà hắn đã lừa của chị Trần Thị Thanh Long ở Hà Nội.
Tại cơ quan công an, Trần Duy Hải thú nhận đã gây ra 7 vụ lừa ở nhiều địa bàn khác nhau như Hà Nội, Hải Dương, Phú Thọ, Tuyên Quang, Thái Nguyên. Thủ đoạn của Hải là, nắm được tâm lý của những cô gái trẻ muốn kết bạn và tài sản ít nhất cũng là chiếc xe máy làm phương tiện đi lại nên hắn thường xuyên lên mạng chát, làm quen, rồi rủ đi uống nước để nhân cơ hội trộm xe tẩu thoát. Tuy nhiên, thủ đoạn chính của hắn là bấm số điện thoại bất kỳ, nếu là giọng đàn ông thì xin lỗi nhầm rồi cúp máy. Nhưng nếu là giọng nữ trả lời thì hắn sẽ bắt chuyện, lân la hỏi han, làm quen, hẹn đi uống nước rồi “bày binh bố trận” để lừa.
Chỉ là gã vô công rồi nghề, thường xuyên lang thang trộm cắp, đã có 2 tiền án nhưng đội lốt lúc là cán bộ, kỹ sư, lúc lại là tay buôn có hạng... chỉ với cái miệng tán dẻo quẹo và những câu chuyện bịa đặt 100%, vậy mà các cô gái trẻ thi nhau sập bẫy Hải.
Như vụ hắn khai, trước tết Kỷ Sửu khoảng 2 tháng, Hải bấm số điện thoại bất kỳ và làm quen được với một cô gái tên Trang ở Hải Dương. Sau vài lần điện thoại, Hải rủ Trang đi uống nước ở quán Piza - Hải Dương. Trang đi xe máy Jupiter đến đón rồi đưa Hải cầm lái. Ngồi ở chiếc bàn trên tầng ba, đang uống nước, Hải cầm máy điện thoại lên giả vờ có cuộc gọi rồi cứ thế vừa đi vừa nói ra đến cửa, khuất tầm nhìn của Trang, sẵn chìa khoá xe trong tay, hắn lấy xe phóng mất, để lại cô gái trẻ ngồi chờ dài cổ...
|
|
|
| Ðiều Chỉnh |
|
|
| Xếp Bài |
Chế độ bình thường
|
Quyền viết bài
|
Bạn không thể gửi chủ đề mới
Bạn không thể gửi trả lời
Bạn không thể gửi file đính kèm
Bạn không thể sửa bài viết của mình
HTML đang Tắt
|
|
|
Múi giờ GMT. Hiện tại là 03:18 PM
|