Trở lại   Chia Sẻ Cuộc Sống > THƯ VIỆN > Sách linh tinh

Latest News
Nhà mình ai cũng lười đọc bài "nhiều chữ" nên nếu có bài dài mọi người post từ từ nhé!
Cách mới đưa ảnh lên diễn đàn xem tại đây

Trả lời
 
Ðiều Chỉnh Xếp Bài
Cũ 25/12/2009, 11:05 AM   #1
lovedbsk
Ma cũ
 
lovedbsk's Avatar
 
 
Tham gia ngày: Jan 2009
Bài gửi: 99
Đã cảm ơn: 12
Đã cảm ơn 9 Lần trên 8 Posts
Smile Đời sống văn nghệ- Tác giả với tác phẩm nổi tiếng của họ

Đời sống văn nghệ- Tác giả với tác phẩm nổi tiếng của họ

Đời sống văn nghệ


tác giả Conan Doyle coi "Sherlock Holmes" là gánh nặng
Suốt 2 năm, Doyle cống hiến hết mình cho nhân vật thám tử thông minh kiệt xuất. Ông được bù đắp bằng những khoản thu nhập kếch xù. Nhưng càng đắt khách, áp lực với Doyle càng lớn. Thời hạn hoàn thành tác phẩm do các tạp chí đặt ra ngày càng trở thành gánh nặng với nhà văn. Cuối cùng, Doyle đã quyết định phải "kết liễu" cuộc đời Sherlock Holmes.

*****
Năm 1893, Doyle viết trong tự truyện của mình, ông quyết tâm "giết" Holmes dù việc này đồng nghĩa với việc ông sẽ phải "đóng tài khoản ngân hàng của mình lại".
Với Sherlock Holmes, ngày quan trọng nhất trên tờ lịch chính là ngày Giáng sinh. Không chỉ vì bộ phim mới nhất tái hiện hình ảnh nhân vật này được ra mắt vào 25/12.

Ở một nghĩa nào đó, vị thám tử nổi tiếng nhất trong lịch sử văn học này được ra đời chính vào ngày Giáng sinh. Câu chuyện đầu tiên Arthur Conan Doyle viết về Holmes - A Study in Scarlet (Chiếc nhẫn tình cờ - 1887) xuất hiện trên tạp chí
Beeton's Christmas Annual - tạp chí ấn hành vào các dịp Giáng sinh.

Cuối cùng, khi Doyle đã quá mệt mỏi với Holmes, ông đã "giết" nhân vật của mình trong kỳ nghỉ Noel. Trong The Final Problem (Vụ án cuối cùng), cuộc đối đầu định mệnh của Holmes và kẻ thù Moriarty diễn ra vào mùa xuân. Nhưng câu chuyện được đăng tải trên tạp chí Strand vào dịp Giáng sinh tháng 12/1893.

Nhà văn Conan Doyle.

Tình cảm của Doyle dành cho Holmes diễn ra khá phức tạp. Ông vừa yêu vừa ghét đứa con tinh thần đã che mờ cả tên tuổi của chính mình. Vốn là một nhà văn giỏi tính toán, Doyle biết rõ mục đích của việc đưa Holmes tới với đông đảo độc giả. Nhưng đến một lúc nào đó, ông bực bội với chính sự thành công đã đưa ông trở thành một trong những nhà văn vĩ đại nhất của nhân loại.
Doyle sinh năm 1859 ở Scotland. Ông giành được chứng chỉ nghề Y tại Edinburgh và trở thành bác sĩ hành nghề tại nhiều vùng ở châu Phi. Cuối cùng, ông định cư ở Anh. Tiền bạc với Doyle lúc bấy giờ rất thiếu thốn. Ông viết tiểu thuyết để kiếm thêm thu nhập.
Dần dà, Doyle cân bằng được cả hai công việc mà ông yêu thích. Hai tiểu thuyết đầu tiên của ông về Holmes - A Study in Scarlet (Chiếc nhẫn tình cờ) và The Sign of Four (Dấu bộ tứ) - được đông đảo độc giả đón nhận. Nhưng thu nhập từ hai cuốn sách vẫn chưa đủ để ông bỏ nghề bác sĩ. Thực tế, nhà văn còn cảm thấy viết truyện trinh thám là một công việc không mấy thú vị. Ông thích viết tiểu thuyết lịch sử hơn. Doyle coi The White Company - lấy bối cảnh thế kỷ 14 - là một trong những thành tựu lớn của ông.
Theo Wall Street Journal, đầu những năm 1890, Doyle chuyển Holmes khỏi tiểu thuyết để đưa vào truyện ngắn. Đây là một quyết định mang tính thương mại. Ở London lúc bấy giờ, các tạp chí đang mọc lên như nấm. Doyle tin rằng, sự trở lại của nhân vật đã xuất hiện hàng loạt trong tiểu thuyết sẽ thu hút độc giả. Hơn nữa, Holmes và những vụ án của nhân vật này cũng phù hợp với hình thức truyện ngắn. Trong tiểu sử về Doyle, tác giả Daniel Stashower nhận xét: "Sherlock Holmes là nhân vật chạy nước rút, không phải kẻ chạy đường dài". Sherlock Holmes và bác sĩ John Watson trong bộ phim mới nhất.
Những truyện ngắn về Holmes lập tức đạt được thành công đáng ngạc nhiên. Độc giả xếp hàng mua tạp chí chỉ để đón đọc truyện của Doyle.

Suốt 2 năm, Doyle cống hiến hết mình cho nhân vật thám tử thông minh kiệt xuất. Ông được bù đắp bằng những khoản thu nhập kếch xù. Nhưng càng đắt khách, áp lực với Doyle càng lớn. Thời hạn hoàn thành tác phẩm do các tạp chí đặt ra ngày càng trở thành gánh nặng với nhà văn. Cuối cùng, Doyle đã quyết định phải "kết liễu" cuộc đời Sherlock Holmes.

Năm 1893, Doyle viết trong tự truyện của mình, ông quyết tâm "giết" Holmes dù việc này đồng nghĩa với việc ông sẽ phải "đóng tài khoản ngân hàng của mình lại". Quyết định của nhà văn vấp phải sự phản ứng đầu tiên rất quyết liệt của các biên tập viên. Nhưng nhà văn kiên định: "Tôi sẽ bị chỉ trích nhiều lắm nếu 'xuống tay' với quý ông lịch lãm này. Nhưng đó không phải là một vụ giết người, đó là hành động tự vệ. Bởi nếu tôi không giết hắn ta. Hắn ta trước sau gì cũng giết tôi".

Nhưng trước tình yêu mến quá nồng nhiệt của độc giả, Doyle đã buộc phải mang Holmes trở lại. Nhà văn để vị thám tử "tái sinh" trong cuốn tiểu thuyết ra mắt năm 1902 - The Hound of the Baskervilles (
Con chó săn của dòng họ Baskervilles). Doyle giải thích, câu chuyện này xảy ra trước khi Holmes đối mặt với cái ngày định mệnh. Năm sau, nhà văn tiếp tục ra mắt The Adventure of the Empty House (Bí mật ngôi nhà trống), trong đó Conan Doyle lý giải rằng chỉ có Moriarty rơi khỏi vách đá còn Holmes thì chỉ giả chết để tiếp tục điều tra về tổ chức của Moriarty. Tổng cộng, có 56 truyện ngắn và 4 tiểu thuyết về Holmes được Doyle ra mắt. Ông viết cuốn cuối cùng năm 1926, trước khi qua đời vào 1930.

H.T
http://evan.vnexpress.net/News/doi-s...9/12/3B9AE866/

thay đổi nội dung bởi: lovedbsk, 25/12/2009 lúc 11:23 AM
lovedbsk đã thoát   Trả Lời Với Trích Dẫn
Cũ 25/12/2009, 11:27 AM   #2
lovedbsk
Ma cũ
 
lovedbsk's Avatar
 
 
Tham gia ngày: Jan 2009
Bài gửi: 99
Đã cảm ơn: 12
Đã cảm ơn 9 Lần trên 8 Posts
Mặc định

Một quyết định sáng suốt : khi ông đã kiếm được đủ tiền để sống thoải mái từ việc viết truyện, ông để nhân vật chết nhờ vậy ông có thời gian được tự do sống cuộc sống mình yêu thích -->> ông không tham tiền nhiều để khổ (để bị biên tập thúc ép viết truyện tiếp) mà dừng việc viết đã trở thành nỗi khổ lại để chuyển sang việc khác
Ông là người biết hưởng hạnh phúc ngay trong hiện tại
lovedbsk đã thoát   Trả Lời Với Trích Dẫn
Cũ 16/03/2010, 08:20 AM   #3
jjprince
Nhập môn
 
jjprince's Avatar
 
 
Tham gia ngày: Jan 2010
Bài gửi: 16
Đã cảm ơn: 0
Đã cảm ơn 13 Lần trên 8 Posts
Mặc định

Đừng nên giữ lại
Nếu bạn là một nhà văn, nhà thơ, hay một người thích sáng tác, tôi xin tặng bạn lời khuyên sau đây của bà Annie Dillard. Bà Dillard là một tác giả nổi tiếng, từng được trúng giải thưởng Pulitzer Prize về văn chương.
"Tôi cũng có biết một chút ít về vấn đề viết văn, và chúng là như vầy: hãy chia sẻ hết tất cả, cho hết, sử dụng hết, tất cả, ngay tức thì, cho hết tất cả ngay bây giờ. Đừng để dành những gì ta thấy là hay đẹp cho một đoạn khác về sau trong sách, hay dành lại cho một quyển sách khác, hãy chia sẻ nó đi, chia sẻ tất cả, chia sẻ ngay bây giờ. Sự thúc đẩy muốn giữ lại một cái gì hay, để dành cho một nơi chốn nào khác tốt hơn, là dấu hiệu báo cho ta hãy đem nó ra chia sẻ ngay bây giờ. Sẽ có những điều khác khởi lên về sau, những điều hay ho hơn. Chúng cũng như nước trong giếng, lại sẽ dâng đầy lên từ bên dưới. Cũng vậy, ý muốn giữ lại riêng cho mình những gì hay đẹp ta đã học được, không những là ích kỷ và nhỏ nhen, mà còn là tự tiêu diệt nữa. Bất cứ những gì ta không mang ra chia sẻ cởi mở và rộng rãi, ta sẽ đánh mất chúng. Ta mở chiếc tủ sắt, két bạc của mình ra và chỉ tìm thấy những tro tàn. Give it all and give it now...
Bây giờ và ở đây
Tôi nghĩ trong cuộc sống này, có lẽ chúng ta cũng có thể lắng nghe và thử nhìn sâu vào lời chia sẻ ấy, phải không bạn? Trong đạo Phật, trên con đường tu học có một sự thực tập gọi là hành động chân chánh, samyak-karmānta, wise action. Nó cũng có nghĩa là trong giờ phút này ta chỉ có một việc để làm, một lời để nói, ta chỉ có mỗi bước chân này và con đường mình đang đi... Vì vậy ta hãy thể hiện hành động ấy sao cho chân chánh, cho đẹp và sâu sắc, ngay trong giây phút này. Mà thật ra, ta cũng đâu thể hành xử theo cách nào khác hơn được phải không bạn? Và ta cũng không thể để dành nó lại cho một ngày mai nào đó khi trời nắng ấm hơn, hay đợi khi đời bớt chơi vơi hơn, mới làm được! Thật ra bây giờ và ở đây ta chỉ có duy nhất một wise action này mà thôi, và nó có thể đơn sơ như là một bước chân an ổn, hay một hơi thở ý thức, hoặc một nụ cười vui.
Mấy tuần trước tôi có dịp về Houston thăm và tham dự buổi lễ đính hôn của đứa cháu. Nhớ mới ngày nào, mỗi khi về gặp chúng vẫn còn chạy chơi lăng xăng, tíu tít bên tôi. Thời gian trôi thầm lặng nhưng không bao giờ ngừng nghỉ, và chúng ta thì vẫn cứ mong chờ… Hôm ấy có người viết tặng cho nó câu “Happiness is here and now.” Hạnh phúc là bây giờ và ở đây. Nó hỏi tôi, tại sao đã nói “here” rồi mà còn cần phải có “now” nữa? Ở đây thì chắc chắn phải là bây giờ rồi, chứ còn là khi nào khác nữa đây? Tôi chỉ cười thôi. Không lẽ tôi nói với nó rằng, người lớn chúng ta phức tạp lắm, nên mình phải chế tác ra đủ văn tự, chữ nghĩa để nhắc nhở một điều rất giản dị và hiển nhiên.
Và sự thật là vậy, ta chỉ có thể buông bỏ những muộn phiền của mình trong giờ phút này, mà không thể là một ngày mai nào khác. Ta chỉ có thể học tha thứ trong khi ta đang ngồi, đứng hay đi ở ngay nơi đây, chứ không thể là một nơi nào khác. Trong giây phút này ta chỉ có một hành động chân chánh này, và hạnh phúc cũng chỉ có thể có mặt trong giây phút hiện tại mà thôi.

Mặt trăng hôm qua chiếu sáng mặt trăng hôm nay
Bạn biết không, chúng ta ai cũng có một ngày mai để mơ tưởng đến, và những ngày hôm qua để nhớ về. Nhiều năm trước, trong lần đầu trở về quê hương sau nhiều năm xa, tôi tìm về căn nhà xưa, ngôi trường cũ của mình. Khi về lại, tôi thấy cảnh vật cũng vẫn không đổi thay mấy, nhưng tôi có cảm nhận dường như mình bây giờ đã khác. Nhưng thật ra tôi có khác hơn xưa không, hay cũng chỉ là một sự tiếp nối của quá khứ mà thôi? Bạn nhìn cho kỹ đi, thời gian có trôi qua nhưng thật ra có gì là mất đi chăng! Nhớ hai câu thơ của Tuệ Trung Thượng Sĩ:
Tạc dạ nguyệt minh kim dạ nguyệt,
Tân niên hoa phát cố niên hoa.
Năm cũ hoa cười hoa năm mới,
Đêm này nguyệt sáng nguyệt đêm qua. (Trúc Thiên dịch)
Mặt trăng của đêm hôm qua đang chiếu sáng trong mặt trăng của đêm hôm nay, Hoa năm mới đang bừng dậy trong hoa năm cũ. Một đêm khuya mùa đông trên con đường về nhà, tôi ngước lên nhìn trăng sáng. Tôi ý thức được rằng trăng sáng đêm nay cũng là vầng trăng sáng của đêm qua. Tất cả chỉ là một sự tiếp tục. Những hạnh phúc của ngày tháng qua cũng vẫn còn đang tiếp tục có mặt trong ngày hôm nay! Mặt trăng sáng đêm nay cũng vẫn là cùng một mặt trăng Phật đã ngước nhìn khi ngồi dưới cội bồ đề ngàn năm trước. Bạn hãy thử ngước lên nhìn cho sâu sắc đi, trong giây phút này ta vẫn có đầy đủ hết. Và nhận thức đó giúp tôi hiểu rằng, mình vẫn có khả năng chuyển hóa được tất cả những muộn phiền trong quá khứ.
Tôi thấy trong thời đại ngày nay chúng ta ai cũng biết xây dựng cho tương lai, chăm sóc cho ngày mai của mình, rất hay. Nhưng ít ai lại có khả năng sống trong giây phút hiện tại. Nhưng làm sao ta có thể sống trong hiện tại? Tôi nghĩ có lẽ là như vầy: “hãy chia sẻ hết tất cả, cho hết, sử dụng hết, cho hết tất cả ngay lúc này. Đừng để dành những gì ta nghĩ là hay là đẹp cho một đoạn khác về sau, hay chờ một nơi nào khác…” Nhưng xin bạn đừng hiểu rằng tôi nói chúng ta không cần đến ngày mai, cứ buông thả và sống theo những thúc đẩy của mình! Tôi chỉ muốn nói là trong giây phút này ta chỉ có một việc đang làm mà thôi, một chỗ đang ngồi, một nơi đang đứng, một bước đang đi, hay là một nụ cười, một niềm vui cho nhau. Hãy nhìn sâu và thực tập hết lòng cho nó được là một hành động chân chánh bạn nhé!
Theo tôi thì một hành động chân chánh là một việc làm mang lại sự tự do, tình thương và hạnh phúc, cho mình và người chung quanh. Đó có thể là một hơi thở có ý thức, một bước đi an ổn, một sự buông xả, một lời thương yêu, để giúp nhau bớt lo lắng, khổ đau… Bạn cũng đừng chờ đợi hay để dành nó lại cho một khi nào khác hơn, mà hãy give it all and give it now. Và tôi biết rằng, như một giếng nước trong sâu, nhờ biết cho những gì hay đẹp mà chúng ta lại có được nhiều thêm hơn…
Nguyễn Duy Nhiên

http://duynhien.multiply.com/journal/item/78/78
jjprince đã thoát   Trả Lời Với Trích Dẫn
Những người đã cảm ơn jjprince Vì bài viết của bạn:
suckhoe (28/07/2010)
Cũ 31/07/2010, 12:49 PM   #4
lovedbsk
Ma cũ
 
lovedbsk's Avatar
 
 
Tham gia ngày: Jan 2009
Bài gửi: 99
Đã cảm ơn: 12
Đã cảm ơn 9 Lần trên 8 Posts
Mặc định

"Trở lại tìm nhau" mang Guillaume Musso trở lại Việt Nam

Thứ bảy, 05/09/2009 07:41
(2Sao) - Thêm một tiểu thuyết nữa của Guillaume Musso ra mắt bạn đọc Việt Nam.


Vừa qua, Nhã Nam đã liên kết với Nhà xuất bản Văn Học để ấn hành cuốn tiểu thuyết thứ 4 trong loạt 4 tiểu thuyết "best seller" của nhà văn Guillaume Musso. Cuốn tiểu thuyết mang tên Trở lại tìm nhau là câu chuyện hấp dẫn đầy gay cấn nhưng cũng tràn đầy tính lãng mạn.


Bìa cuốn Trở lại tìm nhau được xuất bản tại Việt Nam

"Quý vị hãy khẩn trương sống, khẩn trương yêu. Chúng ta lúc nào cũng nghĩ còn thời gian, nhưng không phải như vậy. Một ngày nào đó, chúng ta sẽ ý thức được rằng mình đã vượt qua điểm đoạn hồi, thời điểm người ta nhận ra rằng mình không thể quay ngược lại phía sau được nữa. Thời điểm người ta nhận ra rằng mình đã để vuột mất cơ hội..."


Ethan, Céline, Jessie
, một người đàn ông, một phụ nữ, một đứa trẻ, ba nhân vật đang bên bờ vực thẳm. Họ sẽ gặp nhau, phá huỷ lẫn nhau và yêu nhau. Liệu họ đã vượt qua điểm đoạn hồi? Họ chỉ còn đúng 24 giờ để thay đổi tất cả. Một bí ẩn lớn. Một tình yêu lâm nguy. Một kết cục sửng sốt.


Một trong những tiểu thuyết đã được
xuất bản ở Việt Nam của
Guillaume Musso

Tác phẩm mang đậm phong cách viết của Guillaume Musso: hấp dẫn, hồi hộp, tinh tế, và bất ngờ. Guillaume Musso không phải là một cái tên xa lạ với bạn đọc Việt Nam, ba cuốn tiểu thuyết best seller của ông cũng đã được xuất bản tại Việt Nam và thu hút được lượng độc giả đáng kể. Đó là các tiểu thuyết: Hẹn em ngày đó, Rồi sau đó, Hãy cứu em.



Hẹn em ngày đó



Rồi sau đó


lovedbsk đã thoát   Trả Lời Với Trích Dẫn
Cũ 03/08/2010, 07:40 AM   #5
hà hà
Cao thủ
 
hà hà's Avatar
 
 
Tham gia ngày: Dec 2009
Bài gửi: 104
Đã cảm ơn: 5
Đã cảm ơn 0 Lần trên 0 Posts
Mặc định

Người đàn bà đẹp không thích tiền”

“Giỏi việc nước, đảm việc nhà”! Julia Roberts đúng là mẫu người phụ nữ khiến đàn ông mơ ước!



Mới đây, trong một cuộc trò chuyện với phóng viên, Julia Roberts đã rất chân thành chia sẻ về cuộc sống riêng, về công việc, về tiền bạc cũng như về bộ phim mới Duplicity mà cô vừa thực hiện xong.




Julia đã nói thật những điều mà cuộc sống của cô đang diễn ra. Cô cho biết, hiện cô thấy hài lòng với cuộc sống với vai trò của một người vợ, người mẹ.Người đàn bà đẹp cũng thổ lộ rằng, cô thấy cuộc sống gia đình hết sức thú vị và cô nhận thấy cuộc sống có ý nghĩa biết bao kể từ khi cô có những đứa con yêu thương. Nhờ những đứa trẻ mà cô nhận ra nhiều điều mà trước đây cô chưa từng nghĩ đến.
Julia Roberts hài lòng với vai trò làm vợ, làm mẹ. Cô tâm sự: “Tôi thật sự thấy biết ơn những đứa trẻ bởi chúng khiến cho cuộc sống của tôi không còn buồn tẻ và nhàm chán. Thật sự, cảm giác cô đơn đã không còn xuất hiện trong tôi”.




Giống như nhiều phụ nữ khác, Julia cho biết cô rất thích nấu ăn cho những người thân yêu và cô nấu ăn rất ngon. Điều này rất khác với nhiều ngôi sao khác khi họ quan niệm rằng, những nữ diễn viên thuộc hạng A của Hollywood thì sự nghiệp thành công không đi cùng với con đường bếp núc. Tất nhiên, rất nhiều những nữ diễn viên “đảm việc nước” nhưng không “đảm việc nhà” còn Julia “đảm” cả 2.

Có người nhận xét: “Julia đúng là người phụ nữ tuyệt vời! Một người phụ nữ đáng được cảm phục và mơ ước!”.



Julia rất trân trọng tỏ ấm của mình.
Cô cũng khẳng định: “Nói một cách nghiêm túc và tự nhận xét về bản thân mình thì tôi là một người phụ nữ khéo léo trong công việc gia đình. Tôi là một người nội trợ rất ổn!”.
Mặc dù tự tin trong việc gia đình và là người phụ đầy quyền lực về tiền bạc do sự nổi tiếng mang lại nhưng không giống nhiều ngôi sao khác thường coi tiền bạc là sức mạnh thì Julia quan niệm: “Với tôi, tiền bạc chỉ là phương tiện để sống chứ nó không là sức mạnh quyền lực nhất trong cuộc sống của tôi. Trí tuệ, sự hiểu biết mới là sức mạnh thực sự và chúng giúp người ta tiến xa hơn trong mọi lĩnh vực”.




Julia Robert là nữ diễn viên đầu tiên của Hollywood được trả thù lao 20 triệu cho vai diễn trong Erin Brokovich. Ngôi sao này mới hoàn tất bộ phim Duplicity và hiện cô đang có những buổi lễ nhằm quảng bá cho bộ phim này.
Mặc dù đặc biệt yêu thích vai trò làm vợ, làm mẹ, nhưng Julia cho biết cô cũng muốn trở lại với những vai diễn.


__________________
Cám ơn
hà hà đã thoát   Trả Lời Với Trích Dẫn
Cũ 03/08/2010, 07:42 AM   #6
hà hà
Cao thủ
 
hà hà's Avatar
 
 
Tham gia ngày: Dec 2009
Bài gửi: 104
Đã cảm ơn: 5
Đã cảm ơn 0 Lần trên 0 Posts
Mặc định

'Ăn, cầu nguyện, yêu' tạo sốt với Julia Robert

Thứ ba, 03/08/2010 07:45
(2Sao) - 'Người đàn bà đẹp' giúp nữ tiểu thuyết gia Elizabeth Gilbert bán hàng chục ngàn bản sách.



Từng lọt vào danh sách best seller của tờ New York Times suốt 158 tuần kể từ khi ra mắt hồi năm 2006, Ăn, cầu nguyện, yêu chính là một trong những cuốn hồi kí gây sốt trên toàn thế giới. Chỉ với những trải nghiệm tuyệt vời của chính mình - một người phụ nữ vừa trải qua cú sốc hôn nhân mang tên ly dị, tiểu thuyết gia Elizabeth Gilbert đã chinh phục được hàng chục triệu độc giả trên toàn thế giới. Những tưởng đó đã là câu chuyện của quá khứ, thì tuần qua, đầy ngoạn mục và ấn tượng Ăn, cầu nguyện, yêu lại bất ngờ có mặt trong danh sách những tiểu thuyết ăn khách nhất tuần qua của USAToday. Và người đã tạo ra cơn sốt lần này không còn là Elizabeth Gilbert nữa mà là ngôi sao đình đám của Hollywood - Julia Robert.



Lần tái bản mới nhất của cuốn tiểu thuyết này, với bìa là hình ảnh Julia Robert trong bộ phim Ăn, cầu nguyện, yêu vừa được Ryan Murphy chuyển thể kịch bản và đạo diễn tính đến nay đã bán được thêm gần 10.000 bản và đã vọt lên vị trí thứ 2 trong danh mục những tựa sách ăn khách nhất tuần qua của USAToday, và chỉ chịu thua Cô gái có hình xăm rồng của Steig Larsson. Và rõ ràng hiệu ứng từ bộ phim sắp ra mắt hôm 13/8 tới đây cũng đã đóng góp một phần không nhỏ vào doanh số của cuốn sách thời gian gần đây. Nữ văn sĩ Gilbert ca ngợi: "Julia Robert hoàn toàn làm chủ được mọi thứ trong phim, biến câu chuyện dường như thành của riêng cô ấy".




Một vài hình ảnh trong bộ phim Ăn, cầu nguyện, yêu

Elizabeth Gilbert còn cho biết cách đây vài năm, ngay khi thương lượng về vấn đề bán bản quyền cuốn sách để dựng phim, cô từng viết một lá thư cho riêng Julia Robert và chia sẻ rất nhiều cảm xúc của mình khi biết "người đàn bà đẹp" sẽ vào vai chính cô trong phiên bản phim.
Ăn, cầu nguyện, yêu xoay quanh cuộc hành trình xuyên qua ba quốc gia của một phụ nữ vừa trải qua cú sốc hôn nhân mang tên li dị, mà thật ra là của chính tác giả Elizabeth Gilbert (được gọi thân mật là Liz).

Chia tay người chồng cũ David, Liz lên đường theo sự mách bảo của con tim và tiếng vẫy gọi của hạnh phúc.
Cô đã đi qua Ý - chỉ để thưởng thức hết những món ăn ngon tuyệt vời,
đi qua Ấn Độ để cầu nguyện, lấy lại thăng bằng cho tâm hồn mình
và tới với Bali để tìm kiếm tình yêu...






__________________
Cám ơn
hà hà đã thoát   Trả Lời Với Trích Dẫn
Cũ 12/08/2010, 06:47 PM   #7
suckhoe
Đã đạt cảnh giới
 
suckhoe's Avatar
 
 
Tham gia ngày: Jan 2009
Bài gửi: 368
Đã cảm ơn: 51
Đã cảm ơn 9 Lần trên 8 Posts
Mặc định

Phi Thanh Vân: "Tôi chưa điên quá để phải hóa rồ"

Cập nhật lúc 09:20, Thứ Năm, 12/08/2010 (GMT+7)

Sự đanh đá, bất cần có thể hiểu do người ta đã cảm thấy hài lòng với những gì mình có và trở nên tự kiêu... Nhưng với Phi Thanh Vân, đó lại là một quy luật mà cô rút ra khi tìm lại được chính bản thân mình!

“Tôi còn nhớ những ngày mình bị ăn hiếp vì quá xấu. Lúc đó tôi im lặng, họ muốn nói tôi sao thì nói, chê sao thì chê, để rồi tưởng chừng như mình đang mắc phải căn bệnh “nhu nhược”. Nhưng có lẽ, cuộc sống đã bắt tôi phải trở nên gai góc và gan lì hơn. Tôi “chữa bệnh” bằng cách phản kháng lại và có lẽ riết rồi tôi cũng bị “miễn nhiễm” với căn bệnh ấy".


"Tôi đề cao sự thật và rất ghét những con người giả dối"
Không mắc bệnh “phát ngôn” mà mắc bệnh “điên”…!

8 năm về trước, một cô nàng chân dài xấu xí bỗng chốc trở thành một Phi Thanh Vân là tâm điểm của nhiều người bằng phẫu thuật thẫm mỹ. Có phải ngay từ giây phút ấy, chị bắt đầu trở nên gai góc và mạnh miệng hơn?

Tâm lý của mỗi con người sẽ có những lúc tự ti về điều gì đó, khiến mình cảm thấy chán nản bản thân. Sau một thời gian, họ tìm lại chính bản thân bằng nhiều cách và giải phẫu thẩm mỹ là phương án mà tôi chọn.

Khi tự tin mình đã là mình thì tôi muốn phải vươn lên, cứ “ngồi một chỗ biết ngày nào khôn”. Tôi học ở xã hội nhiều thứ, hòa nhập vào mọi người. Tôi biết ơn người đi trước đã cho tôi những kinh nghiệm để trưởng thành hơn và biết cách đối nhân xử thế, chấp nhận cuộc sống một cách bình thản.

Trong vòng mấy năm kể từ đó tôi rút ra được nhiều thứ: có cái đúng, cái sai. Cái đúng thì tôi mạnh miệng, cái sai đương nhiên phải im lặng. Cái sai mà mạnh miệng có ngày vỡ răng. Đấy là cách sống của tôi mà nhiều người cũng như vậy. Tôi đề cao sự thật và rất ghét những con người giả dối.

Chị cứ ôm trong mình khái niệm “sống thật” để rồi mắc phải một căn bệnh mà chị không biết, đó là căn bệnh “phát ngôn”, chị có thấy vậy không ?

Sống thật với tôi không còn là khái niệm nữa mà nó hiện hữu trong cuộc sống hàng ngày. Tôi chẳng phải nói với từng người tôi đang sống rất thật mà những gì tôi làm thì ai cũng cảm nhận được. Tôi không bao giờ nói điều gì mà chẳng có căn cứ.

Tôi không nhiều chuyện, không nói bậy, hở cái gì cũng nói hay nói sai để phải nói tôi mắc bệnh “phát ngôn”. Tôi mà như vậy thì có lẽ tôi đã bị cài bẫy “phát ngôn” từ lâu rồi, gán ghép như vậy cho tôi thì hơi oan quá. Tôi rút ra thế này: cứ thể hiện đúng con người mình thì sẽ được mọi người thông cảm vì cái tính thẳng của tôi mà thôi.

Suy cho cùng thì cũng đều xuất phát bởi cái tính ngang ngạnh, đanh đá của một con người có máu ghen như chị! Chồng chị cũng bảo rằng “Đừng nghe những gì Vân nói! Cô ấy đang làm quá lên đấy!”

Cái tính ngang ngạnh nó nằm trong con người tôi chứ không thể hiện ra ngoài. Ai sống tốt với tôi thì tôi tốt lại, thậm chí tốt gấp mười lần. Còn ai chơi xấu tôi thì đương nhiên tôi phải “phản đòn” nhưng quy ra thì tôi chỉ muốn những người đó quay đầu lại mà thôi.

Tôi còn nhớ những ngày mình bị ăn hiếp vì quá xấu. Lúc đó tôi im lặng, họ muốn nói tôi sao thì nói, chê sao thì chê, để rồi tưởng chừng như mình đang mắc phải căn bệnh “nhu nhược”. Nhưng có lẽ, cuộc sống đã bắt tôi phải trở nên gai góc và gan lì hơn. Tôi “chữa bệnh” bằng cách phản kháng lại và có lẽ riết rồi tôi cũng bị “miễn nhiễm” với căn bệnh ấy.

Hồi xưa đúng là tôi hay ghen thật nhưng chỉ một, hai lần thôi ở lúc trẻ. Đến bây giờ thì cái tính ấy cũng không còn nữa. Tôi tin tưởng chồng mình và dần dà thì tôi cũng bớt ương ngạnh. Còn về những tính khác thì xin cho tôi miễn bình luận. Mỗi người có cách đánh giá riêng. Không lẽ phải bắt tôi đính chính với từng người tôi không như thế này, tôi chẳng như thế kia, tôi là người tốt, như thế thì quá sáo rỗng, chẳng phải là tôi nữa.


"Ai sống tốt với tôi thì tôi tốt lại, thậm chí tốt gấp mười lần. Còn ai chơi xấu tôi thì đương nhiên tôi phải “phản đòn”

Những gì chị làm, có bao giờ nhìn lại chị thấy mình chẳng giống ai. Đôi lúc khiến người ta phải thốt lên rằng chị quá “điên”, mà quả thật tôi cũng thấy cái chất “điên” ấy của chị đang thể hiện rất rõ?


Tôi chẳng điên theo kiểu “điên dại”, tôi điên thì đâu còn ngồi đây nói chuyện với bạn. Cái điên này phải ghi là cái điên của lửa nghề thì đúng hơn. Tôi không làm khác người, tôi chỉ thấy mình đang băng băng làm những gì mình thích. Tôi sinh ra là để sống cho bản thân mình, tạo hóa đã tạo ra tôi là một con người như thế.

Cái “điên lửa nghề” này là câu cửa miệng của rất nhiều nghệ sỹ lớn. Tôi là những nghệ sỹ mới lớn và tôi đang học từ những nghệ sỹ lớn.

Chị lại lảng tránh câu hỏi của tôi bằng cái “điên lửa nghề’ của chị. Tôi thấy chị điên trong cả cuộc sống hàng ngày, điên lên khi cào cấu chồng mình, bẻ gập nát cái điện thoại và ném vào ly nước khi ghen, cả những lúc chị nạt người chồng rất chiều chuộng mình!

Ranh giới giữa cái ngông và điên rất gần kề, mà tôi chưa chạm gần cái ngông thì sao đến gần cái điên được. Tôi mang tính cách của một người con gái mạnh mẽ, yêu cuồng nhiệt và đắm say. Không thể mang điều ấy để nói tôi điên. Chuyện gì cũng có nội tình bên trong. Đó là cái ghen của tuổi mới lớn. Lúc ấy, tôi chỉ biết anh ấy là của mình, tôi muốn giữ người mình yêu cho riêng mình. Và nếu tôi không như vậy thì chưa chắc bây giờ anh ấy đã thuộc về tôi.

Như bạn nói thì có vẻ tôi đang ăn hiếp chồng mình mất. Tôi không hung dữ nhưng cũng chẳng phải là người con gái “nhu mì” gì. Tôi yêu anh ấy rất nhiều, tôi vui vì ảnh chìu tôi. Tôi cảm ơn cuộc đời vì đã mang ảnh đến bên tôi. Thỉnh thoảng có những lúc tôi hơi quá lời, la toáng lên mà thôi nhưng sau đó tôi cũng hiền dịu lại.

Bản án những "trò lố" trong âm nhạc!

Tôi chấp nhận cho cái “điên lửa nghề” của chị nhưng chẳng lẽ chị không nhận ra “điên quá hóa rồ” à?

Tôi chưa điên quá để phải hóa rồ. Tôi làm những gì mình cho rằng có thể làm được. Những gì tôi làm được thì tôi đánh mạnh, còn chưa vững thì tôi đi từ từ.

Mà nói thật, nếu tôi cứ chọn con đường bình dị mà đi chẳng có cái tên Phi Thanh Vân như bây giờ. Tôi làm việc có tính toán đàng hoàng, mỗi năm tôi đều định hướng đi cho mình sẽ như thế nào. Và kết quả tôi nhận thường quá cái chỉ tiêu mình đặt ra. Như vậy thì có nói tôi điên được không chứ!

Kinh doanh kiểu như chị thì không sợ một ngày nào đó sẽ bị “kết án” những trò lố trong âm nhạc?

Thật nực cười khi ai kết án tôi. Tôi đính chính chút nhé. Da nâu 1 là một tai nạn nghề nghiệp cách đây 2 năm nhưng Da nâu 2 của tôi chưa hề bị “phá sản”...Tôi không làm sai, không hại ai bao giờ, không phạm pháp. Nếu đang phán xét thì tôi chấp nhận vì đó là quyền quyết định của mọi người, tôi không cản được nhưng chắc chắn tôi sẽ “trắng án” khi Da nâu 3 của tôi ra đời. Đó là bài hát Sành điệu đáng yêu của nhạc sỹ Nguyễn Minh Anh.


Phi Thanh Vân và nhạc sỹ Nguyễn Minh Anh

Ơ, chị định làm gì nữa thế? Tôi xin nhật xét thẳng thắng nhé. Giọng hát của chị không hay, không đặc sắc nhưng chị hát liên tục như vậy khiến khán giả phải bội thực và phát ngán vì điều ấy. Chị không dừng lại mọi người sẽ phải nói rằng chị đang là “thùng rỗng kêu to” đấy!

Tôi đã làm xong Da nâu 3: Sành điệu đáng yêu và DVD của mình để cho ra mắt khán giả. Tập hợp là những ca khúc nhạc tình rất lãng mạn. Mọi người nghe nhạc tôi chưa thấy “no lỗ tai” thì sao có thể bội thực được chứ. Tôi không quan tâm đến những điều thị phi , tôi chỉ biết rằng mình vẫn còn tồn tại được trong nghệ thuật. Những gì tôi làm như những nấc thang để tôi bước lên. Tôi làm tất cả mọi điều dành cho khán giả, những người mà tôi yêu mến!

Đến đây tôi xin kể với mọi người một câu chuyện. Còn nhớ một lần đi sinh nhật một người bạn trong quán karaoke. Lúc ấy vẫn còn cái ham chơi của tuổi trẻ, tôi uống hơi say và hứng chí cầm mic hát. Thú thật, lúc ấy tôi mới phát hiện giọng hát mình “không ra làm sao cả”. Và vốn dĩ cái tính hiếu thắng, thấy mình hát không hay bằng bạn bằng bè tôi quyết định đi học luyện thanh.

Người đầu tiên tôi học là cô Bích Hồng đến cô Anh Đào và thầy Thái Hùng. Cái mối lương duyên đưa đẩy và tôi nhận lời mời hát trong một vài chương trình sau khi học thấy chất giọng mình tạm ổn.

Sống tin vào thần linh…!

"Tôi không hề chấp nhận mình là một người con gái “an phận thủ thường”.
Sau những giây phút hào quang trên sân khấu, cuộc sống của gia đình chị ra sao?

Cuộc sống tôi khá ổn. Những ngày cuối tuần tôi thường tụ họp đám bạn tại nhà và nhậu nhẹt. Tôi làm “bếp trưởng” trong các buổi ăn chơi ấy. Chồng tôi cũng tham gia. Tôi thấy như vậy là quá đủ, niềm vui tôi chỉ nhỏ nhoi đến thế thôi, chẳng cần gì phải xa hoa quá.

Thỉnh thoảng tôi cũng theo chồng mình gặp gỡ các đối tác của anh ấy. Tôi bắt đầu cuộc sống tầng lớp trí thức, tôi có thêm được nhiều vốn sống kha khá. Về tiếng anh của tôi cũng tốt, vợ chồng tôi đang dần hiểu nhau hơn. Anh ấy dễ tính lắm, bạn bè ai cũng thích cả. Tôi hạnh phúc với những gì đang có hiện giờ.

Có vẻ như chị đang hài lòng với cuộc sống này, có thể hiểu chị bắt đầu “an phận thủ thường”?

Không, tôi không hề chấp nhận mình là một người con gái “an phận thủ thường”. Tôi sống không thích thụ động. Mà tôi dám chắc chẳng ai muốn như vậy cả. Cuộc sống như vậy sẽ trở nên vô vị và thiếu sức sống.

Tôi thích vươn xa hơn thế giới bên ngoài, mà tôi nghĩ đó mới là tôi: muốn vượt qua chính mình, mặc dù cứ lao vào công việc làm như một con “thiêu thân” nhưng khi dứt ra, tôi lại quay trở về với một người vợ chăm lo cho gia đình. Gia đình là nền tảng để tôi có một công việc tốt.

"Tôi hạnh phúc với những gì đang có hiện giờ"

Tôi nghe nói chị có ý định sinh con rồi thì phải?


Chắc là năm 2011. Chúng tôi đã dự tính sẵn một mái ấm gia đình với những đứa trẻ cho mình rồi. Tôi coi tuổi giữa tôi và anh ấy thấy năm sau là hợp nhất. Dự định là như thế nhưng không biết trời có cho không nữa.
Con cái cũng là do trời ban mà. Tôi tin vào thần linh, những gì tôi làm đều có trời đất chứng giám. Sống sao cho tốt thì mình và gia đình mình hưởng phước, hưởng lợi, tất cả đều có luật nhân quả!

Cám ơn chị về buổi trò chuyện này!

__________________
Cuộc sống là 1 chuỗi sự lựa chọn, hãy lựa chọn cách dễ dàng & hạnh phúc nhất !

thay đổi nội dung bởi: suckhoe, 12/08/2010 lúc 06:52 PM
suckhoe đã thoát   Trả Lời Với Trích Dẫn
Trả lời

Ðiều Chỉnh
Xếp Bài

Quyền viết bài
Bạn không thể gửi chủ đề mới
Bạn không thể gửi trả lời
Bạn không thể gửi file đính kèm
Bạn không thể sửa bài viết của mình

BB code is Mở
Mặt cười đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Tắt
Chuyển đến



Múi giờ GMT. Hiện tại là 03:10 PM


Powered by: vBulletin v3.7.5 Copyright ©2000-2010, Jelsoft Enterprises Ltd.